17/07/2026 - rạp vivo, suất chiếu gần 4h chiều, ở hàng ghế H nằm giữa, đẹp nhất ở rạp. Chu cha, phải nói may mắn mới đặt được vị trí ngồi này
Người ta nói bộ phim này đặc biệt, blockbuster của rạp dù dài gần 3 tiếng. Chỉ cái tên của đạo diễn, mới đủ sức kéo nguyên dàn diễn viên thượng thặng, một quỹ tiền khổng lồ, một kịch bản đầy sức nặng và kéo theo khán giả ra rạp - bất kể nội dung là gì
tôi thì không cho là vậy dù phim nào của ông, tôi cũng nhất quyết dành thì giờ đi xem ngay trong ngày ra mắt. Đối với tôi một bộ phim đặc biệt không chỉ vì bộ phim mà còn vì những kỉ niệm mà nó tạo ra.
Đi ngang qua trường đại học tôn đức thắng để đến rạp
Có nỗi nhớ - nhớ về kỉ niệm, nhớ về lời hứa. Nhưng có những nỗi nhớ, chỉ nên giữ trong tim
Và, cũng như lần trước tôi hoàn toàn không có khái niệm gì về ông opperheimer. Đợt này, tôi cũng chả biết sử thi hy lạp là gì, nghe loáng thoáng trận chiến thành troy qua ngạn ngữ và thậm chí vào trễ phim nhưng vẫn kịp rơi nước mắt ở phân đoạn cao trào
Vẫn cái tên ý, Nolan hay Chris, ông ta người đã từng kinh qua những ngày tháng đũng quần ở ngành văn học ở đại học london, biết cách làm tác phẩm của ông ý trở nên đặc biệt với góc nhìn duy tâm.
Tôi hợp ông ý, vì tôi cũng thế
Nhưng khác ngày trước, tôi không cho rằng mình xem phim này vì mình sâu sắc hay rơi nước mắt vì hiểu phim, bây giờ tôi chỉ cho rằng mình là người dễ xúc động
Phim kể cái gì, kể cái hậu truyện của một vị anh hùng trở về sau chiến trận. Đi đánh gì mà 10 năm. Đi lạc cũng đâu đó mười mấy năm, lính tráng đi theo gì chết rọi, về nhà còn phải đánh lộn với mấy thằng đòi cướp vợ mình, con trai thì nó không nhận ra.
Tưởng đâu cuối cùng chết ngấm cho ra vẻ cliché anh hùng làm bà hoàng hậu thủ vai bởi Anna hathaway (người gì đâu mà đẹp, thời gian bỏ quên bả) khóc bù lu bù loa, cuối cùng ổng nổ một câu giờ giao đất đai lại cho thằng con trai (người nhện), để hai vợ chồng giờ đi du lịch dưỡng già. Công nhận giao vai này Matt Damon là rất đúng, cái nụ cười tinh quái, nét kiên định xen lẫn tính bốc đồng mà ổng tạo ra khắc hoạ nên Odysseus rất đời. Không cơ bắp cuồn cuộn, không mạnh mẽ vô cảm mà cũng chỉ con người - có nỗi đau, nỗi sung sướng, bất hạnh và cả mặc cảm.
Và nói thật, phim này nếu xem rạp thường thì giống như một tô canh chua ngon ơi là ngon mà ăn với hột gạo dở.
Phải là rạp imax, để cảm nhận được màu sắc chân thật, góc quay rộng, âm thanh sống động về gió - nước - cảnh quan thiên nhiên mà theo Nolan mô tả chỉ có máy quay imax mới quay được chân thật nhất có thể
Cái khác biệt của phim này với phim sử thi khác mà tôi xem, tôi cảm giác tôi thực sự tin những người, những thứ tôi thấy trong phim là thật. Kiểu, ở đâu đó trong quá khứ, họ thật sự đánh lộn với người khổng lồ, với thần biển, với nàng tiên cá dụ dỗ.
Một điều mà tôi không thích, đó là có những trường đoạn, nó rất tối, tối đến nỗi tôi không thấy gì. Hay những trường đoạn cực kì sáng, chói chang. Hay những phân đoạn, máy quay rung lắc rất nhiều. Tôi chỉ thầm nghĩ, có lẽ ông Nolan muốn ta cảm nhận được chính điều nhân vật chánh đang cảm nhận.
Và vẫn vậy, cấu trúc phi tuyến tính, kể với nhiều lăng kính của nhiều người, ở nhiều dòng thời gian khác nhau, rồi tụ hội tại một điểm bùng nổ ở cuối. Nolan rất thích như thế, ông ý ám ảnh với thời gian
3 tiếng hơn ngồi đũng quần ở rạp, dưới cái lanh lạnh của máy air, không hề trộm nghĩ đến việc đi vệ sinh vì sợ mất phân đoạn, đáng giá từng đồng và thì giờ bỏ ra.
Nhớ nhất là cái đoạn nước mắt nó tự chảy ra, không hiểu sao, có lẽ vì nhân sinh quan nó thế, khó nói. Thằng nhóc kế bên và con bồ nó cũng xụt xịt, ba đứa hai quen một lạ mà lạ là tôi lại đồng nhân sinh.
Phim hay, rạp hay, cola và bắp thì không có xài nên không biết
Còn nhớ, và có lẽ, nếu nó chiếu lại sau này, tôi sẽ đi xem lại
Nguồn ảnh: Variety
P/S: À không thể không nhắc Zendaya - Athena quá đẹp, Charize một vị nữ thần khiến tôi mê đắm, Robert dù vai phản diện hay chánh diện cũng đều mang dáng dấp, Lupita trong vai Helen thật sự quyến rũ
À, còn luật của zeus nữa, một quy tắc xương sống của phim

0 Nhận xét