Tôi xem nó vào một ngày tháng 5
Nó dạy tôi...
Oh không, có lẽ tôi nên bắt đầu bớt dùng cụm từ "dạy" lại.
Quả thật, tôi chưa đủ lớn để hiểu tình yêu là gì, và tình yêu cứ như quả bóng
Và tôi không còn thói quen đi tìm xem ai là người thích hợp với mình
Mà phải nói, bộ phim này đã ra mắt từ lâu, từ khi mà chị Johansson còn trẻ măng, và dường như làm diễn viên cũng có cái hay, vì một bộ phim hay sẽ đóng băng nhan sắc của diễn viên ở đó, và bộ phim này đã làm điều đấy với chị
Thế mà tôi vẫn chưa xem cho đến khi viết bài này, vì một lí do nào đó
Bộ phim này khắc hoạ một chuyện tình trong yên tĩnh, đúng nghĩa là vậy vì sự tình tứ của họ, ta không thể cảm nhận qua lời nói, qua những điều họ trải qua cùng nhau mà qua ánh mắt họ dành cho nhau
Trong ánh mắt đó, là sự đồng cảm đến sâu tận, là sự vỗ về mà đối phương dành cho người còn lại. Ánh mắt ấy cũng là thứ vũ khí lớn nhất và đồng thời là chính khoảng cách vô hình giữa 2 con người ấy
Phần lớn những khoảnh khắc họ nói chuyện đều được tách thành khung hình đối diện nhau và được chia cắt bởi một cái gì đó, như thể luôn có gì đó ngăn cản họ
Và đúng là vậy, đó là vợ và hai đứa con đang ở quê nhà và người bạn trai của cô gái
Họ mang đầy trách nhiệm, nhưng không rõ chính họ đang cảm nhận gì
Và ở nơi đất khách quê người ấy, họ tìm thấy nhau và vỗ về nhau trong chốt lát
Bộ phim này hay, vì nó mang ý nghĩa cảm xúc về tình cảm, về con người và cuộc sống

0 Nhận xét