Chị tôi
Ngẫm nghĩ lại mới thấy, hóa ra tình yêu đơn giản hơn ta tưởng. Không phải là sự sở hữu, không phải là phải bên nhau mà chỉ là một ý niệm, một cảm nhận và mong muốn cho đối phương được hạnh phúc. Thời gian qua, tôi học cách trao đi.
Xin lỗi vì bài viết này được trình bày theo lối tường thuật dưới góc nhìn của tôi thay vì viết tản mạn không đầu đuôi, chỉ là, tôi cảm nhận rằng nó nên như thế
Lúc này, sau nhiều ngày tháng, tôi không biết liệu đã thực sự buông bỏ chưa, chỉ là không còn tội nghiệp - thương cảm hay thù hằn, mà đơn giản, đó là đã từng, tôi chọn cách nhìn nó với lăng kính không màu hồng, cũng không màu đen, một sự khuây khỏa đến lạ thường vì hiểu ra mọi chuyện, nên như thế.
Cô ấy đã dạy tôi nhiều thứ, thú thật.
Giờ tôi bước đi trên con đường trở thành một người, và mỉm cười khi nhìn lại hàng hiên cũ, nơi mà tôi và cô ấy từng có nhau những ngày mưa rơi, nhưng không rung động, không hoài niệm, không luyến tiếc mà là sự dịu dàng im lặng
Tôi cũng không chắc rằng mình sẽ đi trên con đường mới đầy ngay ngắn và thẳng tắp, nhưng, tôi không còn sợ sệt. Khoảnh khắc mất đi nhiều thứ và thay đổi, tôi đã chui ra khỏi cái kén do chính mình tạo ra
Và lúc này, dù chênh vênh, dù có tiếp tục vấp ngã và có lẽ sẽ có, không thể nói là tôi muốn, tôi sẽ không trốn tránh nữa
Tôi sẽ không tự lừa dối rằng mình ổn khi tôi không ổn, tôi sẽ dựa vào ai đó khi tôi cần và thành thực về cảm xúc và mong muốn của chính tôi
Tôi sẽ đương đầu
Những thử thách được sinh ra để ta chống lại chúng
Tôi hài hước hơn dạo gần đây, hay nói đúng hơn, tôi trở về với bản chất hài hước của mình
Có lẽ sống lâu trong phán xét, người ta sợ bị chỉ trích tới mức phải đóng khung thành một điều gì đó để phù hợp với thứ còn lại mà không nhận ra người ta khác thế nào với chính mình. Tôi đoán đó là lí do hồi trước nhiều khi nhìn vào gương, tôi không nhận ra chính mình
Tôi tự hỏi 5 năm sau, mình sẽ khác thế nào với bây giờ
Nhưng so với 5 năm trước, bây giờ tôi khác nhiều, chỉ còn cái tên vẫn vậy
Ngày trước khi ngẫm về tình yêu, tôi để ý đến sự cố gắng, thay đổi và đồng hành. Bây giờ khi nghĩ về tình yêu, tôi chỉ nghĩ về sự chấp nhận. Hoặc là chấp nhận tất cả những gì của con người đó hoặc là không. Vì không ai có thể thay đổi ai, mà chỉ là mình thương ai đó mà thay đổi vì họ, mọi sự thay đổi nên xuất phát từ chính mình
Dượng sáu của tôi nói: Ta không thể thay đổi những sự việc đã xảy ra nhưng ta có thể thay đổi cách ta nhìn nhận về sự việc ấy
Ngày trước, tôi gồng, vì sợ bị chỉ trích
Bây giờ, tôi không gồng nữa, vì không sợ bị nhòm ngó nữa
Tôi chấp nhận xấu tốt của chính mình và cả tốt xấu của bạn bè, gia đình và đối phương
Hạnh phúc đơn giản thiệt, là mình thèm hạnh phúc và tận hưởng. Mình mong cho người xung quanh được hạnh phúc như mình
Ngay cả khi bị khước từ, mình vẫn nhẹ nhàng vì cuộc sống vốn dĩ là vậy, người ta làm vậy có khi không phải vì mình tệ mà vì người ta cảm thấy như vậy
Lắng nghe nhiều, tôi nhận ra ai cũng có nỗi lo, và những nỗi lo ấy tạo nên con người
Có người bộc bạch, có người chọn sững cồ, có người than vãn, có người giấu diếm
Nhưng ai cũng có
Một ngày tháng 4, lòng tôi tràn ngập sự bình yên, sự tin tưởng vào chính mình.
Và có lẽ sự an yên nhất sẽ phá vỡ được bầu không khí yên lặng và một tâm hồn nặng trĩu, tôi chọn làm điều đó cho chính tôi và cho mọi người
Và càng lớn, tôi càng nhận ra sức mạnh của sự đoàn kết. Vì tôi thấy khiếm khuyết của mình, tôi có thể là một người đầy sáng tạo, đầy dũng cảm và quyết liệt nhưng đôi khi thiếu tính tỉ mỉ. Hoặc cũng có thể nói ngược lại để an ủi, dù đôi khi thiếu tỉ mỉ, tôi lại đầy sáng tạo, dạn dĩ và giỏi kết nối.
Không ai trong chúng ta là hoàn hảo, mà mỗi người là một mảnh ghép trong một bức tranh rộng lớn.
Và chính chúng ta, mỗi người phải tự nhận ra, mình là mảnh ghép nào
Ngày trước, tôi dễ bị ảnh hưởng bởi hành vi của người khác, bây giờ tôi chọn lựa hành xử theo cách của tôi dù cho không được lòng
Giống như cái bóng của mình, đè lên cái bóng của người khác, hoặc ngược lại
Thế giới này không tươi đẹp hay đen tối, bản chất của thế giới này, là một thứ vốn dĩ như vậy, chính ta đã gắn cảm xúc lên nó
Học sinh của tôi thấy tôi thật vĩ đại khi chúng được thấy cách tôi giải giảng một cách say mê về thứ ngôn ngữ thứ hai mê đắm mà tôi đã học bao nhiêu ngày tháng, nhưng chúng sẽ thấy tôi cũng tầm thường như bao người khi cố gắng tìm ra đáp án một bài tập toán. Chúng ta là tất cả những khía cạnh đẹp đẽ - xấu xa - tầm thường. Nhưng chúng ta chỉ đang đóng khung mình vào một hình tượng để ai đó nhớ về mình như thế
Tôi không muốn ở trong cái khung ấy nữa, tôi thành thực muốn người khác thấy tôi với tất cả những khía cạnh ấy
Trước đây, tôi luôn tìm người mình yêu, người mình trao cảm xúc nhiều. Bây giờ, tôi đi tìm kiếm cảm giác yên bình, không hẳn là cố tình, mà vô tình, như đời sống thúc đẩy
Và một ngày tháng 4, tôi vô tình chạm trán một người mang lại cho tôi cảm xúc như vậy
Có người từng nói: ta không cần yêu quá nhiều người mà chỉ cần yêu đủ sâu 1 người và hỏi chính ta nhiều câu hỏi, nhiêu đó thôi là đủ để ta hiểu rõ tình yêu là gì
Bài viết này bắt đầu với ý niệm về một vũ điệu khi tôi quan sát chị tôi nhảy, nhưng kết thúc với một cảm xúc bình lặng trong trái tim
Tháng 4, là tháng của lời nói dối, nhưng tôi hi vọng, đây là những điều thành thực từ trái tim


0 Nhận xét