tôi đã từng có một bài viết tên nhìn lại, nhưng Vợ tôi góp ý, mình không nên viết như thế, mình biết trong lòng có khi đã đủ rồi, nên dành thời gian cho những thứ đáng thì giờ hơn
Nên tôi viết lại chúng, theo một cách khác
Khi nhìn lại, tôi nhìn thấy nhiều thứ mà tôi chưa thấy
Giống như người trong tâm bão và đã đi qua chúng
Nhìn lại, tôi cảm nhận
Cảm ơn chính mình vì đã sống sót
Không phải chỉ vì bây giờ đang hạnh phúc mà tôi nói vậy, mà còn vì tôi nhớ mình đã khắc khổ ra sao
Những ngày tháng tôi bỏ ăn, không làm việc tập trung
Thiếu ngủ hay những đêm đầy ác mộng và dằn vặt
Những nỗi lòng chỉ mình tôi giữ cho mình
Những buổi chạy bộ hay đạp xe mệt ná hơi vì đã quá lâu không vận động lại
Những buổi thờ thẫn chỉ để hoàng hôn buông xuống trên ghế bành công viên
Cũng là chiếc ghế bành ấy, nhưng nay được ngồi với vợ, cảm giác hoàng hôn không còn cô đơn khi chờ đợi nữa
Cũng cái hàng lang công viên ấy, tôi và Chị Trân đã tản bộ nhiều, nói về nhiều thứ
Nó từng vô vị như món gà luộc tôi ăn mỗi ngày, nhưng nay lại màu sắc như món chè thái
Chị đã ôm tôi chặt, khi tôi khóc như một đứa trẻ
Mẹ đã để tôi dựa vào vai Bà, khóc thúc thíc, dù Bà là một người phụ nữ
Cảm ơn Dì Sáu đã thương tôi như Con, động viên tôi vượt qua giai đoạn khốn khó
Cảm ơn Dì Hai vì những món ăn cho tôi khi tôi nói tôi thèm
Và cũng cảm ơn Bố tôi, dù Ông không thực sự động viên, Ông đã tin tưởng tôi sẽ vượt qua
tôi nhớ mãi, những buổi ăn cầu nguyện trong im lặng, những buổi thiền định chỉ để tâm trí được an yên
cả những buổi boxing đấm đến kiệt sức chỉ để đốt đi thứ năng lượng tồi tệ trong mình
cả những ngày dọn dẹp, chăm sóc Mẹ vì Bà bị gãy lưng, và mất đi cả mùa giáng sinh năm ngoái cũng vì việc ấy. Nhưng chưa từng hối tiếc
Những chuyến đi trên xe một mình với tai nghe, bất định, kể cả khi mưa cũng không khiến tôi dừng lại
Những buổi đi học nặng nề đến nỗi thầy giáo phải hỏi, sao Em không grouping với mọi người, sao Em lại chọn làm một mình
Không một ai hiểu tôi đã đang phải trải qua những gì
Cả những buổi giảng dạy với những học sinh mà dường như chúng mới là người dạy cho tôi, vì chúng hiểu việc tôi trải qua
À, những lúc vô tình giọt nước mắt rơi xuống, vì tức giận, vì buồn bã, tủi hổ, nhục nhã và cả hối hận vì đã hành xử sai
Những lúc ấy, nếu may mắn thì tôi đang ở trong phòng hoặc nhà tắm, hoặc trên xe
Nhưng nếu xui, thì đang học, đang dạy
Nếu không có những điều ấy, tôi tự hỏi làm sao tôi vượt qua được
Cuối cùng, tôi muốn cảm ơn Vợ mình
Không phải vì Em đã đến bên tôi lúc tôi khốn khó nhất, mà vì Em biết nỗi đau này của tôi có khi sẽ mang theo suốt đời, cả những tổn thương của gia đình, cả quá khứ xấu xí
Em vẫn chấp nhận con người thật xấu xí của tôi, có lẽ vì Em hiểu trên đời này không ai hoàn hảo nhưng chúng ta thương nhau thì chấp nhận nhau
tôi cảm ơn Vợ, cảm ơn Em, vì đã bên tôi suốt khoảng thời gian qua
Em chưa từng than vãn với tôi về nỗi đau của tôi
Em kiên nhẫn để tôi mở lòng lại vì Em hiểu tôi là người rất khó để yêu và mở lòng, nhưng khi đã yêu thì sẽ chỉ yêu mỗi người đấy
Cảm ơn vì những điều đã đến với tôi
21/08/2026 - Một ngày mưa
Thủ Dầu Một

0 Nhận xét