Dù đã xem được gần 6 tháng, đến giờ tôi mới có một bài nhận xét chân thật về chuỗi phim kinh dị ăn sâu trong childhood của tôi.
Có lẽ những cảm xúc thật luôn cần thì giờ để thẩm thấu và bộc phát, giống như thuốc ngấm vào người, chỉ là lâu hơn
Bộ phim đưa ta trở lại thập niên 80s, nói là trở lại với ta, nhưng là moving forward trong dòng thời gian của chuỗi phim, khi cặp đôi trừ tà nay đã già.
Dĩ nhiên, kể từ sau sự kiện Ed bị đau tim, họ đã quyết định không điều tra nữa mà tập trung vào viết sách và lâu lâu đi giảng ở trường đại học.
Và ai là fan của dòng phim sẽ biết, tên tuổi của họ họ nổi như cồn - nhưng là tai tiếng, và đạo diễn không hề ngần ngại đưa điều đó lên phim, ngay từ the conjuring 2. Vì thế những khung cảnh các học sinh dè bỉu vị giáo sư đã từng bắt quỷ cộng với những hàng ghế trống trong giảng đường đã mở đầu khung cảnh của bộ phim đầy ảm đạm sau đó.
Bộ phim còn đưa ta trở lại quá khứ, cách đây mấy chục năm ngày mà Lorraine hạ sanh người con gái vào giây phút sanh tử, chính điều diệu kỳ đã cứu lấy cô ấy nhưng cũng gắn cô ấy vào một lời nguyền mấy mươi năm sau mới có thể hóa giải.
Tôi biết đây là một tác phẩm fiction, đúng nghĩa là fiction. Vì ngoài những tên tuổi có thật, dường như tác phẩm sáng tạo rất khác so với nguyên tác. Cũng phải, vì cặp đôi ngoài đời đã mất, những tư liệu có thật cũng dần cạn kiệt và những lời lời kể qua miệng người con rể và cô con gái nay cũng đã lướm tuổi đầu số 5 không quá tin cậy. Chắc đó là lí do đạo diễn trẻ Michael Chaves từng gây tiếng vang với Mẹ Ma than khóc mới sáng tạo nhiều hơn. Nhưng đó cũng là con dao 2 lưỡi.
Quay lại một chút với khởi thủy của tác phẩm này, theo như được biết, vốn dĩ series đã dừng ở con số 3, với mục tiêu là kể câu chuyện về satan là nguồn cội của mọi việc. Nhưng vì muốn tiếp tục vắt sữa, họ đã tiếp tục tìm nguyên liệu cho món ăn được đánh số kế tiếp. Và chữ ConJure được tính tới.
Nghĩa là đối đầu, đương đầu.
Nó đại diện cho tất cả của chuỗi phim ngay từ đầu - những hành động gan dạ và bản lãnh của Ed cộng với sức mạnh tâm linh tiềm tàng trong Lorraine - một biểu tượng dường như đại diện cho mỗi người trong chúng ta rằng chỉ cần có niềm tin, ta có thể vượt qua, bảo vệ chính mình và gia đình.
Và cũng chữ này, đã dẫn chúng ta quay lại, với ngôi nhà một lần nữa.
Một concept quen thuộc, "Căn nhà ma"
Nhưng Michael biết nó sẽ cực kì nhàm chán, vì thế anh ta và bộ sậu phải làm gì một cái gì đó khác, không thể và không nên là một con quỷ gì nữa, phải là một thứ gì đó biểu trưng hơn, một bức tranh, một tấm nệm như trong phần 3 chăng hay một tấm gương? Đúng vậy, nên là một tấm gương, vì nó là phản chiếu cho hình ảnh của tất cả chúng ta. Và Vũ điệu cuối cùng ra đời, nhưng cũng...tiêu đời.
Thú thật, càng xem về gần cuôi, tôi càng nản vì không khí ma mị mà bộ phim đã từng mang lại một cách vô cùng tự nhiên, sự căng thẳng gia tăng sau mỗi hồi và kết lại bằng một cú nổ khi tiêu diệt kẻ thù mang lại sự nhẹ nhõm cho người xem, thì không còn thấy ở tác phẩm kết. Thay vào đó là nhịp phim được kể đan xen từ góc nhìn của con gái Judy, ông cha xứ, gia đình nạn nhân và cặp đôi chánh.
Chính thể là kinh dị, nhưng đan xen vào tình cảm nam nữ, gia đình nhưng cũng mang cảm giác hình sự, điều tra khiến tác phẩm ôm đồm quá nhiều
Người cầm trich dự án cho rằng muốn một tác phẩm nhẹ nhàng nhưng đã phần nào khiến bầu không khí bị loãng đi
Ai cũng ước rằng James Wan sẽ trở lại cầm đầu, nhưng anh ấy lại giao việc cho người cộng sự đáng tin của mình và dường như Michael đã phản bội lòng tin, theo ý kiến của tôi
Có vẻ tôi đã chỉ trích nhiều, đến lời khen
Phim mang lại không khí của thập niên xưa ở Mỹ Quốc với ngôi nhà chánh nằm ở thủ phủ của miền tây Hoa Kỳ, gợi lên cảm giác của sự đóng đô của công nhân và những nhà máy với làn khói nghi ngút. Tổng thể bộ phim mang cảm giác trầm với tông màu lạnh, tối - điều tác phẩm muốn ta cảm nhận. Nhưng lại sử dụng tình gia đình là chất liệu chính. Khác với the conjuring 1, dù tác phẩm mang sự u ám, nhưng tổng thể vẫn sử dụng gam màu ấm làm chủ đạo.
Có lẽ tôi là một kẻ chuyên bình luận, chỉ giỏi nói chứ làm thì biết gì. Cũng đúng, mà chưa chắc nói đúng chưa, nhưng cứ phải nói. Vì bình luận là bình luận, khoan đúng hay sai.
Là một người hâm mộ lâu năm, bất kể phim hay hoặc chưa hay, tôi đều thích nó. Và có thể xem đi xem lại, giống như con nít cầm gói mèo Miu lên ăn - đến bây giờ tôi ăn thì thấy không ngon như một gói mì hàn quốc, nhưng vẫn muốn ăn vì nó mang lại cảm giác hoài niệm. Chuỗi phim này cũng vậy, gắn bó với tôi từ lúc còn bé. Và chỉ cần còn thấy cặp đôi nam nữ chánh xuất hiện, thấy họ già đi, cũng giống tôi lớn lên, đó đã là một điều ý nghĩa.
Vũ Điệu cuối cùng quả thật là vậy, cảm ơn cặp đôi đã khuynh tạc màn ảnh rộng suốt hơn 10 năm, và tôi là một người xem nhiệt thành. Cảm ơn vì đã cùng tôi đi qua thanh xuân, mang lại cho tôi cảm giác sợ hãi mỗi dịp tác phẩm ra mắt. James Wan chắc chắn vẫn sẽ là đạo diễn kinh dị Châu Á số một của miền nam Nước Mỹ, và chắc chắn tôi sẽ tiếp tục ủng hộ.

0 Nhận xét