Lâu rồi mới có một ngày mưa để thảnh thơi viết blog, vì sau tết bù đầu bù cổ với nhiều thứ.
HI vọng tôi của sau này sẽ thật hạnh phúc, hạnh phúc hơn cả bây giờ
Và sau này của sau này vẫn vậy, tôi vẫn có thể nở nụ cười, tìm lại những mối quan hệ mà mình đã bỏ sót và kết bạn thật nhiều. Đôi khi rơi nước mắt vì những điều cảm động và quan tâm đến mọi người chung quanh.
Tôi đã từng là một người thiếu sót, bây giờ có lẽ vẫn còn.
Hi vọng những bước đường của cuộc đời tôi sẽ dạy tôi trở thành một người mà tôi nhìn lại có thể tự hào
Mùi hơi ẩm của nước mưa hòa lẫn vào không khí, cái se lạnh của miền nam thật khác với miền bắc - lúc tôi đang viết.
Có lẽ hơi lạnh đã khiến tôi mủi cảm nhiều
Hãy gặp gỡ những người tử tế nhiều hơn nữa nhé Thiện
Hãy có những người bạn tử tế và cười thật nhiều
Hãy vất vả nhưng tự hào về chính mình
Cảm ơn mày vì đã cố gắng
Cảm ơn mày vì dẫn dắt bản thân qua sự vất vả
Cảm ơn mày vì đã yêu thương chính mình
Không phải lúc nào mọi việc trong cuộc sống cũng như ý mình, và cách tốt nhất có lẽ là mỉm cười và bỏ qua
Ánh bình minh hay ánh dương tàn đều có vẻ đẹp của riêng nó
Cũng không thể nói vết thương ngoài hay vết thương lòng cái nào đau đớn hơn
Những bước chân chậm rãi vào một mùa thơm
Những dòng văn lủng củng như những suy nghĩ trong tâm trí
Đôi khi mạnh mẽ, đôi khi yếu ớt
Hãy nhớ là, mày đáng được quan tâm và được yêu thương
Những sai lầm dạy ta trở thành một người tốt hơn
Những lựa chọn sai cho ta cơ hội chọn lại
Và đôi khi, kết thúc là tiếng kêu gọi của một sự khởi đầu khác
Tôi ước gì Bình dương có thể mát mẻ như Đà Lạt - giống lúc tôi đang viết bài này
Nhìn qua cửa sổ, những tán cây me trổ ra như những cánh tay vươn dài, như khích lệ và động viên. Nếu khung cảnh này hiện ra trước mắt tôi vào buổi tối, nó sẽ là một bộ phim kinh dị
Tôi có lẽ như lời Ông Hai nói, ngày càng giống bên nội.
Tôi lạc quan không hẳn vì cuộc sống tôi quá thoải mái, mà vì tôi không muốn mình trở thành một người thảm hại
Đôi khi, sự ngây thơ sẽ khiến ta trở nên dễ thở hơn
Và thú thật, tôi không biết điểm dừng cho bài viết này nhưng cũng lưu lạc những ý nghĩ muốn viết ra, chúng giống như những bức ảnh có độ phân giải thấp
Nhìn ngắm bầu trời với ánh mây trôi lơ lửng, chúng tạo thành những đám mây đầy hình thù này, hình thù kia. Đôi khi, bầu trời rực sáng, ngay cả trong ánh tà chiều hòa lẫn với tiếng chim chí chuých - thứ âm thanh mê hoặc người ta dù sớm mai hay ban tối.
Liệu những chú chim ấy có yêu thương nhau như cách con người chúng ta yêu nhau không nhỉ
Và không biết chúng có phản bội nhau không và chúng có cảm nhận được cảm xúc không
Tôi tin vế sau là sự thật
Đôi khi thật khó để định nghĩa tình yêu là gì
Là một khoảnh khắc mình mê đắm một vẻ đẹp, tài năng, một giọng nói hay đơn giản là một mùi thơm khó quên. Có khi đơn giản là xuất hiện đúng lúc ta cần và an ủi ta.
Tình yêu muôn hình vạn trạng, có những tình yêu hờ hững, cũng có những tình yêu đậm sâu và cả những tình yêu độc hại.
Nó giống như khi mình tập gym, mục tiêu của mình là gì, anh tôi hỏi. Nếu muốn tập nhanh, thì nó là strong. Nhưng nếu tập từ từ, chậm thì mình sẽ build up muscle tốt hơn.
Vậy lựa chọn nào phù hợp với mình
Mỗi lựa chọn đều có cái được cái không, và không cái nào hoàn hảo
Lúc này, hay hiện tại hay ở tuổi này, tôi thành thật hơn với bản thân, chấp nhận những khiếm khuyết và yếu điểm của mình, khiêm tốn hơn và quan sát đời sống với trái tim điềm tĩnh và con mắt chăm chỉ.
Tôi nói nhiều, muốn chia sẻ và muốn giao tiếp.
Tôi thay đổi nhiều, theo cách tử tế.
Có người từng nói với tôi nếu họ không rời đi thì có lẽ tôi đã không thể trở thành phiên bản tốt như vậy, thú thật khi nghe lời này, đến bây giờ, tôi không biết mình nên có cảm xúc thế nào
Và có nhiều cách rời đi, tại sao lại phải chọn cách tồi tệ nhất?
Đến bây giờ tôi vẫn không quên được khoảnh khắc ánh mắt tưởng chừng quen thuộc lại chứa đầy sự hận thù, hèn nhát và xa cách đan xen với những lời nói vốn dĩ chỉ dành cho người ở bên kia chiến tuyến.
Thú thật, tôi hận thù thứ nhân cách đó nhưng cũng cảm thấy thương hại, vì tự hỏi họ đã sống giả tạo ra sao để có thể sống 2 cuộc đời
Và tôi giận chính mình vì những điều mình đã gây ra và những lựa chọn của mình
Giữ mãi hận thù là một cách ngu ngốc
Nhưng chuyển hóa dĩ nhiên không bao giờ dễ dàng
Phần lớn con người ta thường chỉ cố sống, sống cho qua ngày, không mục đích
Tôi không muốn sống cái cuộc đời đó
Nhưng cũng nghịch lý, tôi đã từng cho là mình tốt hơn phần lớn nhiều người, ngẫm lại, tôi chả khác gì họ là mấy
Có lẽ trong một bãi tắm sâu lòng, tôi là người đã thoi thóp tốt hơn những người còn lại
Những lựa chọn trong đời ta sẽ quyết định đời ta, tôi hy vọng rằng, mình dù vô tình hay chủ đích, đã chọn những điều tốt lành cho mình và gia đình
Và giữa đời sống thật và giả, giữa những người tử tế và giả vờ tử tế, tôi tin mình sẽ được mẹ Mary, được chúa, được Phật soi sáng để chọn đúng người bên cạnh
Những lời tản mạn cần có điểm dừng, và nó ở đây.


0 Nhận xét