Quê hương tôi không khác gì nhiều so với lần gần nhất trước đó. Có lẽ vì vẫn là những con người đó, chỉ có điều, họ già dặn đi hơn.
Nhà cửa thì hiện đại hơn, nhưng vẫn mang cái vẻ cổ kính của một thành phố có lịch sử hằng trăm năm
Có những hàng phở lâu đời nhất thế giới, những hàng chả cá có lịch sử 3 chữ số - chính chúng đã phủ lên thành phố này sự mê hoặc một cách kì bí.
Và quả thật, từ nội bài chạy dọc thẳng về quê - tôi mang cái bồi hồi vì sự khám phá bất tận chờ đợi trước mắt. 
Những chàng trai và cô gái sinh viên của đàng ngoài cũng khác so với tôi và các bạn tôi 
Khác từ cách chạy xe không đội mũ, mà nếu có thì cũng là một loại mũ dài. À và có lẽ vì đang viết bài này ngay trên đường từ quê về, tôi dùng từ “mũ” thay vì từ “nón”. Buồn cười thật. Ngôn ngữ là một thanh kiếm, và càng sử dụng cái thanh kiếm ấy, nó càng sắc bén. Và càng nhiều người xài thanh kiếm ấy, nó sẽ trở thành tiêu chuẩn.
Kế tiếp là gì nữa, ngoài này người ta nói chuyện đôi khi bổ bả, lớn tiếng hơn. Nhưng nếu là một người lịch thiệp, người ta thật sự rất nhã nhặn. Và sao nhỉ, người ngoài này thích nói về những thứ đao to búa lớn hơn - nhưng theo một cách hài hước và tích cực
Nam Định quê tôi bây giờ không gọi là Nam Định nữa mà là Ninh Bình - dù những người ở đây chả ai gọi đây là Ninh Bình. Cũng giống như tôi không bao giờ gọi Bình Dương là Sài Gòn. Vì những dấu ấn lịch sử và những câu chuyện truyền miệng nhiều đời
Nam Định gọi là thủ phủ của nhà Trần - vì phần lớn dân số ở đây thuộc họ Trần. Và Đền to nhất nơi này mang tên họ này. Tôi cũng thuộc họ ấy, Chi là Trần Duy
À, Từ Đường Chi nhà tôi đã xây lại, to hơn. Và lần đầu tôi được chứng kiến ai đó lên đồng
Trên đường đi lẫn về, thảm ruộng dài trải rộng trước mắt tôi. 
Và không biết phải là định kiến không, ngoài này người ta chạy 4 cửa nhiều hơn, trong nam thì người ta chạy gầm cao hơn
Ngoài này thì người ta gần như không đóng cửa các hàng, và món bún cá là món quốc dân ở đây
Và sẽ tìm đỏ mắt để thấy một cửa hàng tiện lợi ở đây - gần như không có
Thành phố này người ta ăn mặc đẹp - đồ đông không khác gì Đà Lạt
Và không biết phải định kiến không, tôi để ý người bắc thì mũi thường cao hơn và dài hơn người nam
Và tôi cứ tưởng chỉ trong miền nam mới có quán cóc, hóa ra ngoài này nhiều không kém
Đàn ông ngoài này gia trưởng hơn, và gần như những người dọn dẹp hay bày biện đều là phụ nữ - một nét văn hóa mà tôi không thể ngấm hay tận hưởng. Mà điều còn kì lạ hơn là, dường như các cô chị ở đây, không ai phàn nàn về điều đó, thậm chí họ xem đó là điều dĩ nhiên. 
Vài ngày ở đây, tôi có nhiều cuộc trò chuyện với bố, bà, các cô chú hay các em. Tôi hiểu hơn về đời sống ở đây, những áp lực và những vấn đề tồn tại ở đây. Tôi không chỉ đóng vai một người con - cháu xa quê hay một người du lịch hiếu kỳ mà còn vào vai một người phóng viên với sự tò mò kỳ thực
Ngay cả rơi vào giấc trong cơn ngủ ngắm trên đường lên Hà  Nội - vẫn có những lời thì thầm tôi cần ghi vào bài blog này
Đi ngang qua các trường Đại học nổi tiếng và Bạch Mai Viện, tôi bị ngạc nhiên bởi kiến trúc lâu đời của chính nó
Vài ngày ngắn ngủi ở quê, tôi ăn không quá nhiều món tết - năm nay tôi lại ăn các món hiện đại. Những buổi tối ở quê bình yên hơn. Năm nay trời se lạnh, gần như không có nắng
Ngoài này người ta cười theo kiểu khác, cười với các vấn đề khác. Và những nụ cười trong bộ phim mà tôi xem đến hai lần Thỏ ơi, thì lần hai người ngoài này lại không cười ở những chỗ mà người trong kia hay cười. Thật lạ!
Các Em, Bà, Các Cô Chú tôi - mỗi người có một câu chuyện, có một phong cách trò chuyện và quan tâm khác nhau. Và mỗi người lại đóng góp vào cảm xúc trong chuyến đi này dưới góc nhìn của tôi
Có lẽ ngày càng già đi một chút, cảm xúc thêm một chút - Tôi không phân tích nữa mà cảm nhận và chính điều đó khiến chuyến đi này xúc cảm hơn lạ thường
Khoảnh khắc nắm tay và chia tay bà, ôm các em và các cô chú khiến tôi xao xuyến, giọt nước mắt chực chờ mà tôi cố nén lại
Tôi không chủ đích đi tìm những chuyến đi, có lẽ tôi cần phải chủ động hơn
Lạ một cái nữa là ngoài này, việc uống rượu bia rất thoải mái kể cả với phụ nữ
Hà Nội có lẽ nóng hơn Nam Định, không biết có phải vì đúng dịp tôi đi không
Có lẽ tôi không thích chia xa, cái tật nó vậy vì tôi thuộc tuýp người tình cảm
Những lời lẽ của tôi có lẽ đã bắt đầu lủng củng rồi, vì thế tôi sẽ nên kết thúc lại bài viết này
Hẹn một dịp gặp lại quê tôi - Nam Định


À một cái nữa bonus một truyền thuyết tôi nghe được là Người Nam Định gốc gác là con cháu nhà Trần, nhưng vì nhà Trần không tin người ngoài nên chỉ cho giao phối và hôn nhân cận huyết dẫn đến con cháu ngày càng suy đồi. Đó là lí do những người gốc gác họ Trần, không ai cao..Không biết đúng không nhỉ