Một bộ phim mang lại cảm giác hoài niệm, dù là phim mới
Hoài niệm là vì nó nói về tình cảm nam nữ chồng chéo, một điều tôi đã trải qua
Bộ phim giống tấm gương, cho ta thấy chính hành vi của ta với tư cách khán giả
Rơi nước mắt vì hiểu rằng tình yêu là một khoảnh khắc, còn để giữ nó, ta cần phải cố gắng nhiều 
Học cách hiểu người và thể hiện mình cho người
Khi câu chuyện hạnh phúc, ai cũng muốn là một phần trong đó 
vì thế 
Ai cũng sẽ cố gắng là nạn nhân và tránh xa việc là thủ phạm trong một câu chuyện buồn
Nhưng hạnh phúc hay đau buồn đều đan xen vào nhau
Hoặc có lẽ tôi cố gắng hiểu bộ phim theo cách của riêng mình
Ta nên chấp nhận, ta đều đóng tất cả các vai ấy
Vẫn mang đặc thù của người đạo diễn chưa từng nếm mùi thất bại là sự ồn ào - một nhóm bạn, sự hài hước mang tính chợ búa, những câu thoại triết lý và góc nhìn hiểu cho tất cả
Bộ phim đem lại hơi thở hiện đại, cấu trúc tương đối phi tuyến tính nhưng gần gũi với chủ đề quốc dân
Kể chuyện bằng hình ảnh tốt nhưng vẫn sa đà vào cãi nhau bằng thoại
Đặc biệt, góc cận quá nhiều làm khán giả ngộp thở
Điểm bộ phim có thể làm tốt hơn là kiểm soát lại nhịp phim
Những nụ cười bộ phim mang lại dường như mang tính cộng đồng, lan truyền. Nếu xem bộ phim này một mình, tôi sẽ khó có thể cười. 
Nhạc phim vẫn là điểm yếu
Và cấu trúc phim đôi khi ngắt ngữ
Hay ở chỗ là rạp kín người, tôi ngồi hàng C nên phải ngước cổ, bù lại đi xem với bạn bè nên sôm rộm hơn nhờ bàn tán
Bạn bè tôi không cảm phim lắm, có lẽ họ chưa trải qua kiểu tình cảm như tôi hoặc chưa đặt mình vào người khác
Hoặc cũng có thể vì tôi là một người nhạy cảm
Phim cũng có nhiều cảnh vượt tuổi mà con nít khó có thể xem
Đạo diễn nghìn tỉ đầu tiên của Việt Nam có lẽ giống tôi ở chỗ là thường đồng cảm cho phụ nữ nhiều hơn
Cái lạ ở chỗ, dường như người ta không còn sợ phim này dở hay tốt, mà người ta muốn biết nó tốt đến mức nào
Và phim này xây dựng nhân vật có tính nhất quán - không có kiểu lúc thì hành xử thế này, lúc thì thế khác
Cuối phim vẫn nặng tính kịch
Và câu cuối mà nhân vật Pháo thủ vai nói 1 câu: Sao anh ngốc thế với người bạn trai cũ của mình
Đến cuối, đạo diễn cho ta thấy lỗi sai của từng người, nhưng cũng chỉ ra bất hạnh và nỗi đau của từng người. Và kết lại, chúng ta nên đồng cảm với nhau thêm một chút, và nhìn lại chính mình thêm một chút
Đôi khi, hiểu nhau không phải để đi tiếp mà chỉ đơn giản là, tha thứ