Một bộ phim mà tôi xem từ đầu đến cuối mà vẫn cảm thấy tiếc nuối vì muốn xem thêm, giống như ăn một món ăn ngon mà muốn gọi thêm một phần. 
Phim rất chậm rãi - nói về tình yêu của người trưởng thành.
Phim còn nói về khoảng cách địa vị khi yêu sẽ tạo ra những khoảng trống ra sao.
Những hấp dẫn trái dấu ban đầu dần dần sẽ bộc lộ ra những vấn đề khác biệt. 
Phim còn nói về sự tiếc nuối, giá như và những gì đáng lẽ có thể đã khác nếu ta chọn một cách hành xử khác.
Một người chân thành và một người mang lại cho ta cảm xúc
Tình yêu đôi khi mang đầy tính vị tha, thương hại và cũng tràn đầy cảm xúc
Đôi khi, nó trở thành một con dao hai lưỡi. Và bộ phim khắc họa điều đó.
Cảm xúc không chỉ là một khoảnh khắc mà còn là trách nhiệm - câu nói mà nam chánh thủ vai đã thoại.
Bộ phim này không có kẻ ác, mà nếu có thì chính là thời gian và sự trốn chạy.
Có nhiều người sẽ cho là phim này rất nhàm chán, nhưng đối với tôi, nó giống như một liều thuốc chữa lành.
Đôi khi, ta không cần ở bên cạnh một ai đó mà ta khao khát rất nhiều mà chỉ đơn giản là một ai đó mang lại cho ta sự bình yên.
Bộ phim này chính là sự bình yên đó.
Tình yêu của người trưởng thành khắc khoải đầy tiếc nuối, những vết sẹo của những trải nghiệm trước nhưng lại đầy trách nhiệm, niềm tin và sự vững chắc.
Đau đớn trong tình yêu đầu là ngôn ngữ chung, là trải nghiệm mà ai rồi cũng phải trải qua.
Có những việc trước mắt, tưởng chừng là vậy, nhưng hóa ra lại khác.
Đến cuối ngày, điều duy nhất mà ta cần, có khi chỉ là ai đó để đi dạo cùng, hỏi thăm vài ba câu.
Một món ăn thanh đạm, nhưng chứa đầy mùi vị bất ngờ
Ai trong chúng ta cũng có mặt trên hành trình đó, đi tìm kiếm điều mình muốn, không phải là một thứ hữu hình mà là một chặng đường ý nghĩa. Và trên chuyến hành trình đó, ta cũng muốn mình không phải đi một mình chút nào, sẽ thật tuyệt nếu có ai đó thủ thỉ.Nhưng cá nhân tôi sẽ đặt phận mình vào chữ duyên số, tôi muốn sống thật ý nghĩa. Không phải là về tình cảm, mà về những điều mình muốn làm. Tôi tin cuộc đời mà mình nhìn lại, không hổ thẹn với bản thân và thật sự hạnh phúc
Lâu lâu nhìn lên bầu trời, tôi lại rơi nước mắt. Không phải vì nỗi buồn nào rõ nét cả, có lẽ nó là căn bệnh của những người hay giấu cảm xúc vào trong. Nhưng những cảm xúc ấy, đã nuôi dạy tôi và tôi luyện tôi trở thành một người mạnh mẽ.
Tôi cứ hay buồn vì những điều mình trải qua, nhưng giờ tôi tự hỏi nếu không có nỗi buồn, làm sao tôi hiểu niềm vui là gì. Vì niềm vui chỉ có thể là niềm vui, khi nó được so sánh với nỗi buồn. Có lẽ tất cả những cung bậc cảm xúc, những điều ta trải qua đã cho ta thấy một cuộc đời nên là như thế nào, đừng chỉ tìm kiếm một thứ mà hãy chấp nhận cả những hiệu ứng phụ của chúng. Tôi sẽ suy nghĩ như vậy.