Trong những buổi học ở trường, tôi luôn được rao giảng rằng Việt Nam là một quốc gia hùng cường, vĩ đại, có lịch sử ngàn đời. Không chỉ từ những buổi học ở cấp, mà còn ở đại học, và thậm chí ở ngoài đường, trên loa báo đài.
Tôi thực tâm có khi tin vào điều đó cách đây vài năm, đặc biệt là khi đá bóng diễn ra.
Nhưng kể từ khi nhận thức rõ ràng về toàn cảnh, tôi nhận thức đất nước của tôi khác xa so với cảm nhận cách đây vài năm.
Nó vẫn mang một ý nghĩa đặc biệt trong tôi
Vì nó là đất mẹ - nơi mà tôi chỉ cần đi xa 1 tuần là đã nhớ
Nhưng nó không vĩ đại như những gì tôi cảm nhận
Không phải bởi vì lí do chính trị, không phải bởi vì tình hình kinh tế hay văn hóa
Mà đơn giản đầu tiên là quy mô của quốc gia này
Không có một quốc gia nào được gọi là hùng cường khi nó có quy mô dân số và diện tích như Việt Nam
Ta có thể gọi một quốc gia của mình giàu mạnh về kinh tế, hạnh phúc hay bền vững nhưng không nên gọi đây là một quốc gia hùng cường.
Vì Hùng cường là một danh từ ám chỉ sự mạnh về quân sự và quy mô diện tích
Chưa kể, hùng cường còn ám chỉ sức mạnh về ngoại giao trên diện quốc tế - thứ mà Việt Nam chưa đạt được
Và suy đi nghĩ lại, hiểu về sử, tôi thấy quốc gia của ta chưa bao giờ là một quốc gia thích đi xâm lược, chúng ta có xâm lược, nhưng không hùng bạo
Vậy chữ hùng cường ở đây có ý nghĩa gì
Nhìn vào Nhật Bản và Hàn Quốc, ai cũng gọi đây là hai cường quốc, nhưng chưa bao giờ tôi thấy họ mỏng manh và dễ vỡ như lúc này vì vốn dĩ họ nằm dưới sự bảo hộ của Hoa Kỳ
Cá nhân tôi, không tin vận mệnh đất nước Việt Nam không nằm ở hai chữ Hùng Cường, vì hai chữ đó là các bạn trẻ tin là Việt Nam là một quốc gia rất mạnh, với dân tộc mạnh mẽ và mang tầm vóc vĩ đại mà những dân tộc khác không sánh bằng. Và khi nghĩ vậy, ta đang hạ thấp những dân tộc khác.
Theo tôi, một dân tộc vĩ đại hay nói đơn giản hơn, những con người sống trong một quốc gia văn minh, chúng ta có thể học cách thể hiện sự vượt trội mà không cần hạ thấp những dân tộc hay quốc gia khác. Vì hạ thấp là cách của một người thua cuộc, vì người chiến thắng luôn nghĩ là chiến thắng luôn có thể dành cho tất cả.
Và vận mệnh của một đất nước nhỏ như Việt Nam - đất mẹ của tôi, nên là sống chan hòa. Thay vì tập trung vào kinh tế hùng cường, vào những tòa nhà chọc trời, vào những khu dân cư hiện đại hay những khu đô thị to, hoành tráng mà có vấp dáng của "nhất thế giới", ta nên có nhiều hơn trường học - bệnh viện - công viên - cộng đồng địa phương được chú trọng. Vì khi đó, ta đang tập trung vào cái hạnh phúc thật sự.
Và nếu ta để ý, sẽ chẳng thấy có Đan Mạch, Na Uy hay Thụy Điển hùng cường nào cả, mà chỉ có những con người ở đó, và họ được gọi là những người hạnh phúc, vì họ thật sự sống
Và đối với tôi, Việt Nam nên là một nơi như thế