Ôm ấp cơn giận

Ta không bao giờ nên đè nén cơn giận. Ta nên trở về với tự thân và chăm sóc cơn giận.
Khi cơ thể có bệnh, hoặc bệnh ruột, hoặc bệnh gan, ta phải gác bỏ tất cả mọi chuyện khác để săn sóc bệnh. Cơn giận của ta cũng là một bộ phận trong cơ thể, như ruột, gan vậy. Khi giận ta phải trở về với tự thân và săn sóc cơn giận của ta. Ta không thể nói, "Này cơn giận, mày hãy biến mất đi! Ta không muốn có mày ở đây. "Khi đau bao tử ta có bao giờ bảo cái bao tử: "Này bao tử, mày hãy cút đi! Ta không có muốn có mày ở đây! "Ta chăm sóc bao tử của ta. Cũng vậy, ta phải ôm ấp và chăm sóc cơn giận của ta. Ta nhận diện cơn giận, ôm ấp nó và mỉm cười. Năng lượng giúp ta làm được điều đó là năng lượng của chánh niệm, của bước chân chánh niệm, của hơi thở chánh niệm
Hạnh phúc không phải là một vấn đề cá nhân
Nhận diện, ôm ấp và mỉm cười với cơn giận không có nghĩa là ta phải giấu kín cơn giận. Phải cho người kia biết rằng ta đang giận, khổ. Khi giận ai thì đừng giả bộ là không giận, đừng giả bộ là không khổ. Nếu người kia là một người rất thân thiết thì ta phải nói rõ cho người ấy biết là ta đang giận. Nhưng phải nói một cách bình tĩnh
Trong tình yêu chân thật không có tự ái
Buổi ban đầu thì thề thốt gắn bó, "Không có anh chắc em sống không nổi. Anh là nguồn hạnh phúc của em." Nhưng sau đó, khi giận thì nói điều ngược lại.
Hạnh phúc không phải là một vấn đề cá nhân. Nếu một trong hai người không hạnh phúc thì người kia chắc chắn sẽ không thể hạnh phúc
Nói lên câu "Anh yêu em" là tốt, là quan trọng. Nhưng bạn cũng phải cho người bạn thương biết khi bạn đang khổ vì người đó, đang giận người đó.
Hãy nói câu đó với chân tình hòa nhã. Có thể giọng nói của bạn có chứa ẩn một chút buồn, nhưng không sao.
"Tôi sẽ cố gắng hết lòng"
Nghĩa là bạn sẽ tự kiềm chế không hành động hấp tấp, sẽ thực tập hơi thở chánh niệm, thực tập thiền hành để ôm ấp cơn giận trong chánh niệm
"Xin giúp tôi"
Nếu nói được câu đó, đó là một tình yêu chân thật. 
"Anh đang giận, anh đang khổ. Xin cho anh biết điều đó. Anh đang cố gắng. Anh không trách móc ai, kể cả em. Vì chúng ta gần gũi nhau biết chừng nào, vì chúng ta đã có lời cam kết là sẽ chăm sóc cho nhau, cho nên anh cần em giúp để thoát ra khỏi tình trạng khổ đau, hờn giận này"
Bạn phải tự bảo vệ và bảo vệ người thương của bạn bằng cách thực tập tưới tẩm có lựa chọn. Bạn nói với người kia: Nếu em thực tình lo cho anh, thực tình thương yêu anh thì xin em đừng tưới tẩm những hạt giống tiêu cực trong anh mỗi ngày. Làm như thế anh sẽ khổ và anh sẽ làm em khổ theo. Em đừng tưới tẩm những hạt giống sân hận, bực bội, thất vọng, thiếu bao dung trong anh. Va anh cũng hứa là không tưới tẩm những hạt giống đó trong em. Anh biết, em cũng có những hạt giống tiêu cực và anh sẽ cẩn thận không tưới tẩm những hạt giống đó trong em, vì anh biết nếu anh làm em khổ thì anh cũng khổ theo. Anh hứa là chỉ tưới tẩm những hạt giống tích cực của thương yêu, hiểu biết trong em mà thôi
Bạn có thể phạm lỗi lầm khi bạn quên đi là người kia đang khổ. Bạn có xu hướng nghĩ rằng chỉ có một mình mình khổ, còn người kia đang thích thú khi thấy mình khổ. Bạn sẽ nói những câu phũ phàng, làm những điều tệ bạc khi bạn tin như vậy. Ý thức người kia cũng khổ, còn giúp thể hiện vai trò của Bồ Tát lắng nghe. Tâm từ bi được thắp sáng và bạn có thể giữ tâm từ bi trong suốt thời gian lắng nghe
Tâm sân hận sống động. Tâm sân hận phát khởi rồi cần thì giờ để lắng xuống. Mặc dầu bạn có đủ bằng cớ để thuyết phục người kia rằng cơn giận của người ấy là do tri giác sai lầm của người ấy, bạn cũng không nên can thiệp ngay. Cũng như tham đắm, ghen ghét và tất cả những tâm hành bất thiện khác, tâm sân hận cần thời gian để biến hoại. Ngay cả trong trường hợp mà người kia nhận ra là mình đã hiểu lầm. Khi tắt quạt máy, quạt vẫn tiếp tục quay một lúc lâu mới dừng lại. Cơn giận cũng vậy. Đừng có mong người kia sẽ hết giận ngay. Như thế không thực tế. Để cho cơn giận có thì giờ tàn lụi. Đừng có gấp
Kiên nhẫn là chứng tích của tình yêu đích thực
Nuôi dưỡng tự thân
Tiếp xúc với đau khổ giúp nuôi dưỡng tâm từ bi và nhận diện hạnh phúc khi hạnh phúc có mặt. Nếu không tiếp xúc được với đau khổ thì không biết hạnh phúc đích thực là gì. Vậy thì sự thực tập của chúng ta là tiếp xúc với đau khổ. Nhưng khả năng của mỗi chúng ta có giới hạn. Chúng ta không thể làm quá sức mình. Vì vậy cho nên phải biết tự chăm sóc. Nếu lắng nghe quá nhiều nỗi khổ, niềm đau, giận hờn bực bội của người khác thì sẽ bị ảnh hưởng không tốt, vì ta chỉ tiếp xúc với khổ đau mà không có cơ hội tiếp xúc với những yếu tố tích cực. Như thế sẽ mất thăng bằng. 
Hãy trao tặng một món quà khi giận
Có thể nhiều khi ta giận một ai đó và đã làm đủ mọi cách để chuyển hóa cơn giận nhưng không thành. Trong trường hợp đó, ta nên tặng người ấy một món quà. Coi có vẻ trẻ con, nhưng rất hiệu quả. Mỗi khi giận ai ta thường mong người kia khổ. Tặng quà là mong cho người ấy hạnh phúc thay vì đau khổ. Vậy thì khi giận ai đó bạn hãy gửi tặng người ấy một món quà. Sau khi gửi quà bạn sẽ hết giận
Đừng chờ hết giận mới mua quà. Hãy mua quà khi tràn trề yêu thương. Nhưng đừng gửi quà vội. Hãy cất giữ lại đấy. Bạn có thể có nhiều quá như thế trong tủ.
Có nhiều cách để làm dịu bớt đau khổ, nhưng hiểu biết là cách hay nhất. Khi bạn hiểu rõ tình trạng của người kia, khi bạn hiểu rõ bản chất của khổ đau thì sân hận phải biến đi vì nó đã được chuyển hóa thành từ bi
Để đối trị cơn giận, ra phải nhìn sâu. Nếu biết nhìn sâu, chúng ta sẽ có thể hiểu những khó khăn của những người khác cũng như những ước vọng sâu kín mà họ chưa có cơ hội phát triển. Khi đó thì từ bi sẽ phát sinh
Có nhiều nhà tâm lý khuyên ta nên bộc lộ cơn giận để có thể cảm thấy nhẹ nhàng. Họ khuyên nên nói 1 cây hay xả giận lên gối. Họ gọi đó là venting (xả hơi)
Chính gốc rễ của cơn giận trong bạn đã tạo ra cơn giận. Gốc rễ của cơn giận là vô minh, là tri giác sai lầm, là thiếu hiểu biết, thiếu yêu thương. Khi bạn xả cơn giận ra ngoài bạn chỉ xả bớt năng lượng cung cấp cho cơn giận. Gốc rễ của cơn giận vẫn còn đó. Đó là nguy hiểm của phương pháp xả hơi

12:12
07/01/2026