Chúng tôi gắn bó với nhau nhiều năm và hiểu nhau, mà đúng hơn là tôi hiểu cô ấy.
Và cũng vì thế, trong buổi gặp gỡ bạn bè gần đây, chúng tôi có nói về ngôn ngữ và những người bạn tôi cho rằng ngôn ngữ sẽ sớm bị thay thế, tôi lại có quan điểm khác, giống như ai đó nói không tốt về vợ mình và mình cho là chỉ có mình mới hiểu cô ấy nhất
Nếu nhìn lại, ta sẽ thấy ngôn ngữ in dấu rất nhiều kí ức, lịch sử và thời gian.
Nó đại diện cho thế hệ, văn hóa và đa sắc tộc.
Nó đại diện cho thế hệ, văn hóa và đa sắc tộc.
Mỗi một sắc tộc có một hay nhiều ngôn ngữ, trong một quốc gia có hơn một ngôn ngữ được tạo ra và trước đó là mỗi bộ lạc có một cách giao tiếp riêng.
Vậy ngôn ngữ chỉ là thứ để hiểu nhau sao, đúng, nhưng phải hiểu chữ hiểu cho đúng
Hiểu không chỉ là truyền tải những âm thanh có ý nghĩa tới tai người còn lại mà còn là sự kết nối
Và nhìn vào ngôn ngữ - người vợ của tôi, bạn thấy đó, có bao giờ một người phụ nữ nói một thứ mà chỉ là vậy đâu!
Cô ấy luôn hàm chứa một thứ gì đó khác, đúng không
Và đó là thứ máy móc không bao giờ hiểu được, tôi cho là vậy, vì nó không có công thức
Mỗi một người luôn có cách hiểu khác về cùng một câu nói hay từ vựng
Và chính cái thứ ẩn ý đó đã kết nối chúng ta lại với nhau, đó chính là bản chất của hiểu trong ngôn ngữ, chứ không phải chỉ truyền đạt sự nắm bắt thông tin từ tai này sang tai kia
Và để ý xem, chúng ta luôn tiến hóa
Nghĩ về 10 năm trước, chúng ta cũng sử dụng tiếng việt, nhưng theo một cách rất "bố mẹ" chúng ta. Nhưng bây giờ thì sao, chúng ta đang sử dụng thứ ngôn ngữ việt rất "chúng ta", nó đại diện cho thế hệ của chúng ta - ngắn, súc tích, hàm ý cao, mang tính thể hiện hơn là truyền tải sâu. Ngôn ngữ không có đúng sai, nó chỉ tiến hóa, like a lot.
Và đúng như bạn nghĩ, tôi rất yêu ngôn ngữ, vì cô ấy là vợ mình mà, nên phải tìm hiểu và quan tâm kĩ càng. Và nhiều người xung quanh cứ nghĩ là tôi giỏi Anh ngữ và giỏi dạy học, quả thật thì tôi cũng rất thích truyền tải sự hiểu biết và truyền năng lượng đến học sinh của mình - tôi yêu thật, theo một cách khác
Thật tâm, trong trái tim, tôi khao khát tìm hiểu về bản chất của ngôn ngữ, của những hiện tượng xung quanh trong việc học ngôn ngữ hay những mối liên hệ giữa ngôn ngữ khác nhau, âm sắc ảnh hưởng thế nào đến ngôn ngữ. Quả thật, nếu ai đó đọc blog của tôi lâu, sẽ biết tôi có một say đắm cho chúng, không phải vì công việc mà đơn giản đó là bản chất sự say mê của tôi, dành cho người vợ của mình.
Dạo gần đây, tôi sử dụng instagram nhiều hơn, xem cách người khác xài mạng xã hội và học cách chụp ảnh, build up hồ sơ thế nào cho đẹp, vì tôi cũng phải hòa vào dòng chảy cuộc sống xã hội. Và tôi nhận ra, thật ra học cách chụp ảnh các thứ thì cũng ok, nhưng một phần bên trong tôi cứ tự hỏi mình là ai, và tại sao mình cần học những cái này, để có gì. Và một câu hỏi lóe sáng trong tôi, tôi muốn tôi là ai trong mắt xã hội, tôi muốn họ nhìn tôi thế nào. Vì chúng ta có quá nhiều khía cạnh trong bản thân, nhưng chúng ta chỉ có thể show ra 1 2 khía cạnh với xã hội để định hình suy nghĩ của họ về ta. Và không phải để bôi nhọ, nhưng tôi cảm thấy những profile tôi xem, dường như chúng vô hồn. Rất nhiều ảnh đẹp, những nơi sang trọng, những người quan trọng trong khung hình nhưng thiếu đi những câu chuyện - sự trưởng thành theo thời gian. Tôi nghĩ mình là một người đàn ông hấp dẫn, vì tôi thấy chính mình từ bé, từ sự kém cõi từ những ngày đầu viết blog, thậm chí là trước đó, và dần dần thứ ngôn ngữ của tôi nhuốm màu của sự già dặn, tôi dần viết dài hơn, viết nhiều hơn, viết khác đi. Và đó, theo tôi là vẻ đẹp của con người, tạo nên câu chuyện của ta. Và dường như chúng ta quên mất đi khía cạnh ấy, chúng vẫn hiện diện, chỉ là ta không còn trân trọng và nhìn thấy chúng để tri ân chúng. Mỗi lát cắt bình dị, đời thường trong cuộc sống, những bức ảnh chưa qua chỉnh sửa hay khoảnh khắc ta xấu nhất, đều là một phần trong đời sống của ta. Nhưng thế giới này chỉ show ra phần trailer mà quên đi behind the scene. Cũng một phần vì những công cụ ấy ngày nay không còn là nơi kết nối, mà còn là cơ hội nghề nghiệp, cơ hội kiếm ra thu nhập. Nhưng bài viết này không phải để tản mạn về quá khứ hay nói về tương lai, chỉ đơn giản, ngôn ngữ chúng xuyên suốt qua những điều ấy.
Đến cuối ngày, điều ta đã bỏ lỡ là gì?
Và trong những khoảnh khắc ấy, ngôn ngữ hiện ra, như một phần không thể tách rời để ta thể hiện những suy nghĩ chân thật

0 Nhận xét