Khi yêu, ai cũng muốn chiếm hữu và mong muốn người mình yêu, yêu mình thật nhiều
Cũng vì vậy mà đôi khi tình yêu không được như ý, mà thật ra là thường xuyên, vì cảm xúc của con người không phải lúc nào như cũng như lời nói - em yêu anh hay anh yêu em - nhưng cảm xúc là có lên có xuống. Lúc này thì có thể tôi yêu bạn rất nhiều nhưng khi tôi đang rất mệt thì tôi chỉ hơi yêu bạn thôi. Thì nếu ta vẫn thèm muốn một tình yêu vẹn nguyên như ban đầu, ta sẽ rất dễ mệt mỏi.
Khi mình nấu một món ăn rất tâm huyết cho người yêu mà họ chê, khi mình làm gì đó cho người yêu mà họ không hồi đáp hay cảm ơn, khi mình nhận ra mình yêu họ hơn họ yêu mình rất nhiều, thậm chí có khi chỉ có mình là yêu họ còn họ thì yêu người khác, lúc đó mình sẽ rất đau khổ.
Dĩ nhiên là mình sẽ đau khổ, vì mình đang yêu, nhưng đang yêu đam mê, yêu dục vọng, yêu cảm giác được yêu, yêu say đắm. Tình yêu đó vẫn là thật, nhưng chưa thật. Một tình yêu thật là một tình yêu khác
Tôi nhận ra tôi luôn đi tìm hạnh phúc trong tình yêu, nói đúng hơn là hạnh phúc ngắn ngủi. Một nụ hôn, một cái ôm, một lời động viên, một câu nói làm mình cảm động, một sự quan tâm, một món quà... Tất cả những cái đó dĩ nhiên là minh chứng cho tình yêu rồi, nhưng với vai trò là người nhận, tôi khao khát chúng chi để đổi lấy một cảm giác ngạc nhiên, vui vẻ, hạnh phúc ngắn ngủi. Sau đó tôi lại quên. Và thậm chí trong đời sống, tôi thèm một món ăn, những món đồ, những sự hạnh phúc bề ngoài khi ai đó ngưỡng mộ mình, tất cả những cái đó chỉ mang lại những khoảnh khắc hạnh phúc ngắn ngủi.

Tôi chưa thực sự đi tìm bình yên trong yêu. Vì tôi luôn tìm tranh cãi. 
Bây giờ tôi mới nhận ra, tôi nhạy cảm với cái khổ ra sao, tôi khó chịu khi người khác khó chịu, tôi bị ảnh hưởng. Tôi không muốn mình tiếp tục sống với cái khổ, tôi muốn sống với cái yên, cái nhẹ nhàng.
Lí do ngày xưa tôi cứ hay tranh cãi, tôi nhận ra không phải vì tôi thích mà vì đó là thói quen - một sự thắng, chứng minh quan điểm, thích đi tới cùng, giải quyết cho xong. Tôi thích lí sự và tranh cãi.
Tôi không thích yêu đương và không muốn yêu đương theo kiểu đó nữa, vì tôi rất dễ kết thúc như vậy. Tôi muốn cuộc đời mình khác đi, tôi muốn được yên vui như chính mình, tôi không muốn phải gồng, phải cố, phải diễn. Và nếu có một ai đó đến với mình, tôi muốn sự hạnh phúc ấy bổ sung thêm vào trọn vẹn, chứ không phải cần sự hạnh phúc đó để lấp đầy nỗi khổ. Tôi muốn sự an yên của mình và sự an yên của đối phương, cả hai mang lại sự hạnh phúc đủ đầy cho nhau

Và tình yêu trong tỉnh thức,
Tôi sẽ chấp nhận đối phương hoàn toàn như cách họ là
Nếu tôi chấp nhận được thói xấu, tôi sẽ ở lại còn không thì rời đi
Nếu ta không thích thói xấu đó mà ta cố sửa họ mà họ lại không sửa, tâm trí ta sẽ tạo ra mâu thuẫn. Ta muốn rời nhưng một phần trong lí trí không cho
Ta sẽ sinh ra khổ
Có những thói xấu mà xấu với người này, nhưng không xấu với người kia
Và đó chính là những điều ta cần, ai trong cuộc sống cũng cần tìm một người tương đối phù hợp với mình, sau đó chấp nhận tính xấu thay vì cố thay đổi
Và trong đời sống tình cảm của tỉnh thức
Thay vì trách móc, ta sẽ chia sẻ
Thay vì tránh né, ta sẽ thấu hiểu bằng hỏi han, bằng mở lòng
Thay vì chịu đau, ta sẽ bày tỏ


5:21PM