Đã từ rất lâu tôi đã quên mất cảm giác mình hạnh phúc ra sao, mình tự do ra sao.
Thậm chí, mình không biết mình có đang có những điều đó trong người, có cảm nhận được không


Nhưng tự do ở đây không phải là độc thân
Vì ngay cả trong một mối quan hệ bạn trai/bạn gái hay vợ chồng, mình vẫn thực hành tự do được
Cá nhân tôi, tôi nhận ra tự do và hạnh phúc khi thực hành chánh niệm là tôi trân trọng phút giây ở hiện tại. Tôi chú tâm vào nó. Tôi hạnh phúc bởi sự an lạc có sẵn ở đời sống của tôi, tôi an bình với nó.
Tôi không mộng tưởng về tương lai, về dự định, kế hoạch xa vời. Kỳ thực, tôi vẫn đánh giá và xem xét nó trong khoảng thời gian làm việc, lúc đó tôi chú tâm làm. Còn lúc nghỉ, tôi thực tâm nghỉ ngơi.
Trước đây khi làm thì tôi mong nghỉ
Còn nghỉ thì tôi nhớ làm
Tôi chưa bao giờ thực sự chú tâm vào điều mình làm
Có những khoảnh khắc hiếm hoi trong quá khứ mà tôi thực sự sống, nhưng nó quá ít
Còn bây giờ, khi thực hành tỉnh thức, tôi sống nhiều hơn, bớt ảo mộng, viễn tưởng và lo lắng
Tôi tận hưởng phút giây còn tồn tại, còn được sống.
Và trong một mối quan hệ hay không, tôi biết khi ta bình an, ta truyền được cái cảm giác đó cho người ta thương
Dù họ ở xa hay gần
Nhưng qua ánh mắt, qua cử chỉ, lời nói hay hành động
Ta truyền qua đó sự quan tâm 
Và đối với tôi, được bỏ mình khỏi sự lo lắng vô đáy, vô hạn ấy là sự tự do mà tôi khao khát bấy lâu
Đi đường nhìn ngắm hàng cây thấy nó xanh hơn
Con đường mình đôi qua mỗi ngày thì nó lạ hơn, mới hơn. Vì đó giờ mình có để ý đâu
Những điều nho nhỏ, hằng ngày nhưng chỉ cần chú tâm, làm tôi hạnh phúc