Và để sống ở phút giây này, tôi đã phải học cách thôi không suy nghĩ miên man mà tập trung vào cảnh vật, âm thanh, nhịp thở, cảm nhận của mình
Thay vì cứ suy nghĩ về dự định tương lai, những điều trong quá khứ, hay công việc, hay mối quan hệ với ai - câu nói này câu nói kia, hay vọng tưởng điều này điều kia. Tôi ngưng tiếng nói đó lại mà chỉ nhìn, chỉ nghe, chỉ quan tâm đến hiện tại, đến điều mình đang làm và làm thật tập trung
Tôi đọc sách tôi sẽ đọc thật chú tâm, như đang nghe người ta kể
Nếu đang xem phim, tôi sẽ quan tâm và sống trong bộ phim
Nếu đang đi bộ, tôi sẽ cảm nhận vào từng thớ chân, thớ tay và nhịp thở. Tôi sẽ không muốn nói chuyện gì với ai
Càng sống tỉnh thức, tôi càng ít nói hơn, nghe nhiều hơn
Vì tôi muốn chuyển hóa cái tôi, cái suy nghĩ của cái tôi thành sự tiêu biến. Chỉ còn sự hiểu, sự nhẹ nhàng.
Và càng im lặng, tôi càng tập được cho mình tính hiểu chuyện


0 Nhận xét