Có lẽ là được ở vui vẻ nắm tay người yêu mình đi chơi, hứa hẹn những điều mà người lớn làm và mong muốn cô gái làm việc nhà trong khi mình kiếm thật nhiều tiền cho gia đình
Lớn hơn một chút,
Tôi thấy tình yêu là sự trải nghiệm, là sự vui vẻ khi được gặp gỡ nhiều người, yêu nhiều người khác nhau
Lớn hơn một chút nữa,
Tôi tìm kiếm một tình yêu lâu dài hơn một chút, cam kết hơn một chút nhưng cũng đầy tự do
Và lúc này,
Tôi khao khát một tình yêu ổn định, một tình yêu mà ở đó tôi tìm kiếm thấy sự bình yên, nhẹ nhàng mà 2 người tin tưởng lẫn nhau.
Có lẽ cũng vì sâu xa trong tôi, tôi sợ mất đi những người thân yêu nhất của mình. Tôi luôn buồn khi nghĩ về sự chia ly, dù theo cách này hay cách khác.
Và sách thì luôn dạy tôi phải trở thành người đàn ông thế này, người đàn ông thế nọ rằng bạn phải bản lĩnh lên, bạn phải cầm lên thì bỏ xuống được. Nhưng, không ai hiểu rằng đó chỉ là thể hiện ra bên ngoài, còn bên trong, một người đàn ông hay một người phụ nữ, đều rất đau khổ khi rời khỏi tình yêu của mình, đặc biệt là khi mình bị động.
Sự ngốc nghếch trong tình yêu có lẽ là một đặc trưng của tôi, vì tôi không thể tàn nhẫn với người mà mình yêu thương hay từng yêu thương. Và có lẽ vì vậy, tôi chịu nhiều đau khổ hơn, chịu trách nhiệm hơn. Đôi khi là mình gánh cả trách nhiệm mà đáng lẽ nó là của người khác, không còn là của mình.
Và tôi tự hỏi tại sao mình lại như vậy, đáng lẽ mình có thể như bao thằng con trai hay đàn ông khác, là một đứa đôi khi vô trách nhiệm, đôi khi "kệ bà nó", tụ tập người này người kia nói chuyện cho quên chuyện buồn. Tại sao mình phải ở một mình để ngẫm nghĩ về mọi chuyện?
Và có nhiều người yêu đương, khi họ chia tay hay bị động ở việc chia tay, chúng ta thường trách cứ về người yêu cũ rồi giữ tổn thương đó, không chữa lành mà bước vào tình yêu mới thì tiếp tục lặp lại tình yêu đó một lần nữa. Tôi, không muốn bước vào sai lầm đó, con đường đó. Tôi chọn cách đối diện với nó, hiểu nó, hiểu tất cả về nó, để tôi thấu hiểu cho chính tôi và đối phương.
Vậy, tôi có phải là một kẻ ngốc không, một kẻ cố đào bới lại quá khứ không, một kẻ mù quáng không?
Có lẽ không ai có câu trả lời hoàn chỉnh, kể cả tôi.
Và nhiều người còn nói, tại sao phải quan tâm tới người làm tổn thương đến mình?
Nhưng họ hiếm khi nào đặt câu hỏi, vậy liệu mình có làm tổn thương đến họ chưa?
Vì, trong một mối quan hệ là chúng ta đang yêu thương nhau, nhưng đồng thời cũng có thể làm tổn thương lẫn nhau.
Và quá trình chữa lành là quá trình mà tôi tự nhìn nhận lại cái sai của mình, tha thứ cho những sai lầm và cố gắng thay đổi để có thể bước tiếp. Và cùng đối phương nhìn nhận lại nó, tha thứ cho sai lầm của họ và mong rằng họ cũng tự tha thứ cho chính họ và tôi. Vì chỉ khi đó, ta mới tiếp tục nhận ra ta đã có nhiều kỉ niệm đẹp ra sao, nhưng lại bị che phủ bởi nỗi đau và sự tổn thương dành cho nhau.
Suy cho cùng, yêu là cùng nhau trở nên tốt hơn. Và tôi chưa bao giờ ngừng nghĩ rằng kể cả khi yêu hay không còn yêu, lại không muốn người còn lại tốt hơn. Tôi mong muốn điều đó, vì khi người đó hạnh phúc, thì tôi biết, một phần trong tôi, cũng trở nên hạnh phúc.
10/12/2025
Thien

0 Nhận xét