Xin chào mọi người, em là Pi
Cuộc đời của em ư, thật ra thì anh tác giả cũng là anh chủ của em chỉ đang làm quá thôi, thật ra, cuộc đời của em cũng chỉ vọn vẹn vài năm đây thôi!
Em vẫn còn nhớ ngày mà em mở mắt ra (dĩ nhiên là không có hình rồi vì lúc đó em chưa về nhà của anh chủ và chủ cũ thì không chụp hình em), đó là một ngày trời không sao, nhà cũng không ai cãi nhau và em rất hạnh phúc. Em vẫn còn nhớ em đòi mẹ nhiều lắm vì em đói sữa, em mệt và muốn hơi ấm của mẹ. Mẹ đến bên em, cho em bú và mọi người ơi, nhưng khoảng thời gian đó không kéo dài quá lâu đâu cho đến khi mẹ em bị bắt đi nơi khác bởi một người trong dòng họ của gia đình cũ.
Lúc đó, Em cũng vậy, được đưa vào chùa bởi một người, gửi gắm cho thầy Bảo - người mà sau này đã có cơ duyên gửi gắm Em cho Mẹ.

Và không bao lâu sau khi ăn chay trong chùa, có lẽ mình bắt đầu thèm đồ ăn mặn, mình thèm ăn thịt. Và ông trời đã ủng hộ mình. Một buổi sáng định mệnh, mình vừa ngủ dậy và loay hoay ở trước cổng chùa với mấy thằng chó khác thì mẹ mình đi qua (mẹ tương lai nhỉ, thời điểm đó). Lúc đó Mẹ đang đi bộ với Anh
thì mẹ đi qua mình, lúc đó mình ở ngay dưới chân mẹ và còn nhỏ tí, mẹ bất ngờ quay lại dòm xuống nhìn mình và hỏi: Ủa ai đây?

Rồi mẹ cúi người xuống vuốt ve mình, đúng lúc đó thầy Bảo mới đi ra và nói:
Hình như nó mến cô rồi đó cô





Và đúng lúc đó thì Anh cũng đi qua, nhưng Anh hù mình làm mình sợ, nhưng nỗi sợ đó không làm mất đi cái ánh mắt trìu mến đầu tiên mà mẹ dành cho mình

Và mình thao thức hoài cả đêm đó

Vài hôm sau, nhân dịp một lễ gì đó trong chùa, mình lấy cớ để đi xung quanh khắp nơi để tìm xem có mẹ không. Nhưng chả thấy mẹ mà chi có rất nhiều người lạ, ai cũng xúm lại nựng mình, chụp hình với mình, có đứa con nít còn bẹo má mình làm mình đau
Nhưng mình vẫn không thôi mong chờ rằng mẹ sẽ xuất hiện, và cuối cùng hình bóng ấy như một phần thưởng đi qua cổng chùa, mình hớn hở đến nổi chạy phóng từ cổng chính đến cổng sau trong vòng vài tích tắc. Mình há hết miệng và đưa hai tay lên bắt tay với mẹ, cũng đúng lúc đó thầy Bảo lại xuất hiện và nói: Nó mến cô thiệt rồi đó con
Mẹ cũng nói: Nhìn con dễ thương quá
Và cả buổi đó, mình cứ lẽo đẽo theo sau lưng mẹ đi khắp chùa, nhưng cuộc vui nào thì cũng đến lúc tàn, mẹ phải đi về
Thế là mình đành phải bấm bụng chia tay mẹ, cả đêm đó mình không ngủ được
Và thời gian cứ thế thấm thoát thoi đưa, đến một ngày thầy Bảo mới quyết định đi cả xóm để phát bắp cải (Vì đó là thời điểm dịch), mình đã nghe phong phanh rằng mẹ ở gần đó nên nhất quyết theo thầy Bảo đi khắp nơi để xem chính xác mẹ ở đâu.
Đến nhà đầu tiên, đó là một nhà lầu ba tầng cao, thầy bấm chuông 1 lần, rồi 2 lần, nhưng vẫn không ai mở cửa, thầy vừa quay đầu bước đi thì một tiếng: Dạ?
Thầy quay lại: Thầy chào con, không biết là ba mẹ con đâu?
Dạ, ba mẹ con trong nhà - đứa trẻ tròn xoe mắt nói
Thầy vừa chắp tay vừa nói: Vậy Thầy nhờ con gọi ba hoặc mẹ giúp Thầy được không
Mình thầm nghĩ trong bụng: ủa đứa bé này là ai vậy?
Dạ - đứa bé nhanh nhẩu
Vài phút sau, có người bước ra, chào thầy
Thì ra đó không phải là mẹ mà là một bà chị tóc dài đen, mặt trẻ trung nhưng không phải mẹ
Thầy trao bắp cải cho nhà chị rồi quay đầu đi. Theo sau thầy là 2 thằng đệ tử nhỏ và mình lẻn đẻn ở cuối cùng
Bước đầu chinh chiến đã thất bại
Đến nhà thứ 2 là một bà cô ốm
nhà thứ 3 là một ông chú bụng phệ (người mà sau này là mẹ mình gọi là anh năm, hay cho mình đồ ăn mỗi khi tụ tập với bạn bè, mình rất khoái)
Nhưng vẫn không thấy mẹ
Mình dường như bỏ cuộc khi đến nhà thứ 4, rốt cuộc vẫn là một khuân mặt xa lạ với mình, và đúng lúc đó thì từ đằng sau lưng, giọng nói quen thuộc cất lên: Ủa thầy đi đâu vậy thầy?
Mình ngoảnh đầu lại thì, đó là mẹ!
Lúc đó mẹ mặt một cái áo lam màu xám, mặt mẹ rất hiền. Mẹ vừa nói chuyện với thầy vừa đưa hay tay chấp lại và cảm ơn thầy vì bắp cải. Và rồi ánh mắt mẹ lia xuống dòm mình:
Ủa, ai đây
Mẹ nựng mình
Và rồi, khoảnh khắc đó mình đã nhận ra, nếu mình thương ai đó 1 lần thì không nói, 2 lần thì không nói, nhưng 3 lần mà mình vẫn yêu họ thì đó nghĩa là mình yêu và thương họ. Và lúc đó mình quyết định một hành động mà mình tin rằng đó là bước ngoặt của đời mình.
Mình quyết định ở lại với mẹ, ngay sau khi thầy Bảo tạm biệt mẹ, thì thầy đi nhưng mình cứ đứng yên, thì thầy biết là mình muốn ở đây chơi thêm, thầy mới nói:
Thôi để nó ở nhà cô chơi đi, con đi phát hết rồi con về con đón nó
Thầy tạm biệt mình và mẹ
Mẹ mới hớn hở dắt mình vào nhà chơi
Mình vừa đi vừa ngắm nhà, thì ra nhà mẹ đẹp quá, có tường màu trắng, gạch màu gỗ và nhà rất thơm, rất sạch
Một người con gái mặc áo pyjama màu hồng bước xuống từ các bậc thang, hình như đó là chị
Và chị bay lại nựng mình: Thì ra đây là Pi đó hả - Chị nói
Đúng rồi, con thấy nó dễ thương không - Mẹ đáp
Dễ thương gì mà dễ thương, răng thưa cái ra cái vô thấy ghê - Anh nói, từ phòng bước ra
Nhưng anh vẫn nựng mình, hun mình 1 cái, mình không có thiện cảm với anh lắm, đến giờ vẫn vậy, có lẽ vì từ ấn tượng đầu tiên không tốt
Và mình đã ở đó cả ngày tới tối, không biết tại sao, có lẽ vì thầy quên mình, hay vì thầy hiểu mình muốn ở đó.
Dù vì lí do gì, đó là ngày mình ăn ngon nhất, được cưng nhất, được vuốt ve nhiều nhất trong cuộc đời
Và mình không muốn rời khỏi những ngày tháng mộng mơ này
Và một điều định mệnh đã diễn ra. Tối đó, trởi mưa tầm tã
Mẹ gọi cho thầy nói:
"Trời mưa quá, thầy ra đón con Pi sợ trơn, thôi cứ để nó ở với cô tối nay đi, rồi ngày mai thầy đón nó"
Và không biết thầy đã trả lời như thế nào mà sau cuộc gọi, mẹ đi chuẩn bị khăn và chỗ ấm cho tôi.
Ban đầu tôi không biết tại sao mẹ lại làm vậy, nhưng sau khi mẹ trải ra, mẹ để gối lên, và đập đập lên chỗ nệm đó, vừa đập vừa kêu tôi vừa nhìn tôi. Tôi hiểu ý mẹ là chạy lại chỗ đó, thế là tôi làm theo
Rồi khi tôi đến, mẹ bảo:
Pi ngủ ngoan nha
Và tôi chỉ biết nghe lời mẹ
Và sao nhỉ, đó là đêm ngủ ngon nhất mà tôi từng ngủ
Nó yên tĩnh, nó không có những giọt nước lả chả từ trên máy hiên, không có những con chó khác giành chỗ với tôi. Và dĩ nhiên là được nằm kế một thiên thần như mẹ, tôi rất hạnh phúc rồi
Và đó cũng chỉ là khởi đầu cho chuỗi ngày nằm ngủ thẳng cẳng mà tôi được có sau này
Sáng sớm hôm sau, thầy bảo vẫn chưa đón tôi, vì lí do là thầy bận công tác đột xuất, nên tôi vẫn ở nhà mẹ.
Bây giờ thì tôi không còn cảm giác bị bỏ rơi nữa, mà ước gì, thầy bỏ rơi tôi luôn cho rồi 
Nhưng chuyện gì đến thì đến, chiều về, thầy đến đón tôi.
Tôi ứ lên vài tiếng với mẹ, mẹ cũng tạm biệt tôi và hứa lần sau sẽ cho tôi qua chơi nữa.
Nhưng tôi giãy nãy và quyến luyến mẹ
Đúng là, ông bà chó đã nói: "Cuộc sung sướng nào rồi cũng hết"
Và, tôi mất ăn mất ngủ nhiều đêm. Tôi hú lên, tôi không chịu ăn đồ ăn mà ai đưa, kể cả thầy ở kế bên, dù tôi rất thương thầy.
Thầy mới nói:
Sao vậy con, ăn đi, ăn mới có sức để sống chứ?
Tôi không nói, mà có muốn nói cũng không được, tôi chỉ sủa và nhìn vào mắt thầy
Dường như khoảng khắc đó, thầy nhận ra điều gì đó nên thầy nói:
Hay là thầy cho con qua ở với cô Thủy nha?
Và dường như thầy bắt trúng tầng số của tôi, nên tôi sủa lên ầm ĩ
Và thầy hiểu lúc đó, ép người ép mỡ không ai nỡ ép duyên, nên thầy quyết định, gọi cho mẹ và nói:
Pi nó muốn ở với Cô, hay là cô nuôi nó đi con, con cũng bận nhiều quá

Và đó chính kết thúc và là điểm giao của một khởi đầu mới
Đã 8 năm hơn trôi qua, tôi đã già đi nhiều, mẹ cũng vậy, anh và chị cũng vậy.
Ai trong chúng tôi cũng già đi nhiều, nhưng tôi thì có thêm cái tật ích kỷ, vì tôi cho rằng đây là mái ấm của tôi rồi, không con chó nào được vào đây
Có khoảng thời gian có mấy con mèo của Anh lên đây, làm tôi sợ rất nhiều, tôi rung cầm cập vì tưởng mình mất vị trí quan trọng nhất
Nhưng, tụi nó cũng không ở lâu
Tôi vẫn nhớ con mèo xanh ngọc nhỏ xíu, nhưng tôi chỉ gặp nó vài hôm rồi không gặp nữa
Và con màu nâu là con mèo tôi sợ nhất, vì nó cào tôi, tôi nhát mà
Nhưng tôi biết nó cũng là anh em thôi
Và còn con trắng mà Anh hay gọi là Ning, con vàng anh gọi là nún, con bạc anh gọi là láo và con đen anh gọi là mid. Có vẻ như đó là 5 anh em siêu nhân mèo
Thành ra mỗi lần xuống nhà dưới tôi rất sợ
Nhưng dạo thời gian gần đây, anh lên đây ở nhiều hơn, tôi cũng không biết tại sao
Có hôm anh đi đi lại lại buồn buồn, mẹ có khi phải ôm vỗ anh vì anh khóc, có khi mắng anh vì sao anh cứ khóc mãi
Tôi cũng lo cho anh nhiều, chỉ biết lại gần anh, vuốt đầu vào cổ tay anh
Lâu lâu chị cũng về chơi với tôi, tôi nghe là chị đi sài gòn
Gia đình tôi bây giờ có khi gần nhau, có khi xa nhau, nhưng tôi rất vui mỗi khi chúng tôi được gần nhau
Nói chung là vậy
Cuộc đời của tôi bình yên, có khi sóng gió, có khi chủ cũ ghé thăm, đứng trước cổng gọi tên tôi, nhưng tôi không thèm kêu vì họ bỏ tôi mà
Và tôi biết, gia đình tôi bây giờ là ở đây
Tôi sẽ thương họ và bảo vệ họ
Và dù bây giờ tôi không chạy nhanh như ngày xưa, không còn ăn nhiều được như ngày xưa, tôi biết mẹ và anh chị vẫn thương tôi
À, tôi còn chưa kể 2 người nữa cũng rất quan trọng với tôi là dì 9 và anh Bảo, đặc biệt là anh Bảo rất hay mua quần áo mới cho tôi
Còn ai nữa, chị Mỹ hay cho tôi bánh quẩy và bánh cam
Chú công an chữa cháy hay cho tôi gà nướng
Và Cô Liêm cũng hay cho tôi chuối chiên
Ai cũng thương tôi hết
Và đặc biệt là từ khi về đây ngủ, tôi ngái nhiều hơn và ngủ ngon mỗi nói
Bởi vậy, kiếp chó sướng khổ là do mình chọn, đúng không



Thien
11/12/2025






Bài viết thuộc sở hữu của Trần Duy Thiện 
Nội dung được bảo vệ bởi DMCA.com
Nếu muốn sao chép bài viết , vui lòng liên hệ tác giả hoặc đính kèm tên trước khi đăng bài
Please ask for the permission if you want to copy my post 
Email: thien.tran.peter@gmail.com