Những dòng nhật ký, những suy nghĩ miên man, dường như là cách để ta níu giữ lại nỗi đau
Eckhart nói: Bạn phải để cho nỗi đau được hiện diện và nhận diện ra nó.
Nhưng hãy là một chứng nhân thay vì đồng hóa với nỗi đau khổ

Rồi từ từ nỗi đau sẽ qua đi
Vì sống với hiện tại là cảm nhận tất cả những gì đi qua mình ở hiện tại
Những dòng suy nghĩ miên man và những nỗi khổ đau, đừng để nó nhập vào nó, vì nó sẽ gây hận thù
Nhưng cũng đừng cố tỏ vẻ cao thượng, dùng quyền lực 
Khi nào ta lấp đầy những nỗi đau bằng những ham mê lớn hơn: Ta sẽ còn đau khổ
Và những nỗi đau trong quá khứ sẽ tiếp tục dày vò ta, như những vết thương không bao giờ lành
Đừng chấp nhất những quyền lực, những quyền lợi hay ai hơn ai thua.
Vì còn chấp là còn đau khổ
Và thực ra quá khứ - trí năng - tương lai cũng chỉ là những giả tưởng của hiện tại
Để hồi tưởng về dĩ vãng hay mộng tưởng đến niềm vui của tương lai ta vẫn cần đến những phút giây của hiện tại
Vậy thực ra chỉ hiện tại là thực sự quan trọng, thực sự hiện hữu
Và cả trí năng, nếu tiếp tục đầu tư vào hiểu chúng, nó vẫn đi được bao xa đó
Nó không giúp ta hiểu biết thêm về đau khổ và chính ta
Và chúa đã nói: "Các con là những nhánh nho bị cắt bỏ, khỏi một vườn nho xanh tốt"
Ngay trong phút giây này, ta còn thiếu gì nữa?
Và nếu không phải tĩnh lặng lúc này, thì còn lúc nào?
Nếu không phải lúc này bắt tay vào việc, thì còn lúc nào?
Và 1 người đã nói: "Thời gian làm ngăn trở sự sáng suốt đến với con người. Không có vết ngăn nào đến thượng đế lớn hơn quá khứ và tương lai"
Hoàn cảnh sống của ta tồn tại theo thời gian, có quá khứ - hiện tại và tương lai
Nhưng đời sống ta thì chỉ có hiện tại
Và suốt đời ta đã quá tập trung vào hoàn cảnh sống, vào những điều chưa làm được trong quá khứ hay những kế hoạch cho tương lai. Đến một nơi nào đó, gặp gỡ người trong mộng, mua sắm vật này vật kia, nhưng ta chưa bao giờ thực sự sống với đời sống này, khoảnh khắc này.
Ta chưa bao giờ thực sự cho ta tập trung vào công việc và đời sống hiện tại
Vì vậy, ta cần cho ta đi vào phút giây của hiện tại, khoảnh khắc này ta cảm nhận nhịp thở,quan sát vạn vật bên ta, lắng nghe mọi thứ xung quanh mà không phán xét, để cho mọi thứ diễn ra tự nhiên như nó vốn là. 
Ta có đang hạnh phúc với những việc làm hằng ngày ta đang làm không?
Nếu không, nghĩa là thời gian tâm lí đang chế ngự ta, hoàn cảnh sống đang guồng ép ta
Và để thay đổi, ta không nhất thiết phải thay đổi công việc mà hãy thay đổi cách mà ta làm việc đó hằng ngày
Và có 2 loại vô minh: Vô minh thông thường và vô minh nặng nề
Vô minh thông thường là những khó chịu, tức giận trong đời sống hằng ngày
Còn vô minh nặng nề là tích tụ dần của nhiều vô minh thông thường ấy
Trong đời sống ta, nếu ta còn không thể làm chủ, kiểm soát và thoát ly khỏi những vô minh tầm thường thì làm sao có thể đương đầu với những dạng vô minh nặng nề
Và cũng vậy, nếu ta đã có thể kiểm soát những vô minh hằng ngày thì liệu mọi thứ có tích tụ không
Vì vậy trong đời sống, cách để thực hành tốt nhất hãy luôn hỏi: Ta có đang thoải mái không?
Bên trong ta cảm thấy ra sao, đang nghĩ gì?
Thực tại chủ yếu là bên trong, còn bên ngoài chỉ là thứ yếu
Chấp nhận tất cả những gì đã diễn ra và không cố thay đổi chúng
Chấp nhận hệ quả của chúng 
Trông chờ vào tương lai, vào ai đó đón mình, ai đó giúp mình, vào 1 công việc, vào thăng chức, vào những món đồ, vào một mối quan hệ hoàn hào,.. cũng là 1 dạng tránh né hiện tại
Chỉ khi bỏ đi những trông chờ, cảm nhận rõ rệt hiện tại và hành động hiện tại mà không trông mong vào kết quả tương lai, khi đó ta sẽ cảm nhận hạnh phúc rõ rệt hơn
Nhưng nếu không quan tâm đến tương lai, ta đang sống mà không có mục đích chăng?
Mục tiêu có 2 loại, mục tiêu bên ngoài và mục tiêu bên trong
Mục tiêu bên ngoài là những dự định, kế hoạch còn mục tiêu bên trong là phương thức làm những điều đấy ra sao
Mục tiêu bên ngoài là phương ngang
Còn mục tiêu bên trong là phương dọc
Và an lạc tự tại là bước đầu bước vào đời sống mà bạn là một phần trong đời sống rộng hơn, nhưng nhìn rộng hơn nữa, thì bạn sẽ thấy chính mình là đời sống rộng lớn
Và có nhiều người, đạo giáo tin rằng tu tập là từ bỏ, là ăn chay, từ bỏ dục vọng hay thậm chí làm đau cơ thể vì cho rằng cơ thể không phải mình mà là một phần mình phải kiểm soát hay không phải mình.
Mà thật ra kình chống, khước từ cơ thể cũng không giúp ta thực sự thoát khỏi việc phải đương đầu với những nhu cầu vật lý nó cần. Thay vì vậy, hãy kết nối và hiểu cơ thể của bạn và lắng nghe xem nó thật sự cần gì
Sự tối hậu của cuộc đời không nằm trong chính cuộc đời mà nằm ở vượt ra khỏi cuộc đời đó. Và sự có mặt của bạn trong đó và những thách thức của cuộc đời là cần thiết để vượt ra khỏi. Bạn là một thành tố quan trọng.
Và trong mối quan hệ luyến ái, việc thực hành tỉnh thức cho ta chuyển hóa mối quan hệ nghiện ngập sang mối quan hệ đầy trắc ẩn, đơn giản bằng cách chấp nhận tất cả những gì ở người bạn đời của mình, không cố sửa - không cố thay đổi. Và nếu có chia tay, thì hãy chia tay trong yên bình, như những người bạn. Còn nếu tiến tới, hãy cùng nhau đi vào phút giây tĩnh lặng. Thì khi đó tình dục sẽ như một phương thức kết nôi giữa hai thái cực nam - nữ chứ không còn là dục vọng.
Trong một mối quan hệ luyến ái, có những người rất dửng dưng, thu mình, thiếu nhạy cảm hay không còn cảm nhận được những cảm xúc ở trong họ, họ có thể cố thuyết phục người khác rằng họ đã giác ngộ hoặc họ không có vấn đề gì và luôn quy mọi cái sai cho người bên kia. Đàn ông thường có xu hướng làm thế hơn phụ nữ. Ngược lại, một người phụ nữ có thể bị thách thức bởi người bạn trai không có khả năng lắng nghe, quan tâm và cho không gian để cô ấy được là chính mình. Phụ nữ thường nhạy cảm hơn với sự thiếu vắng tình yêu, khi đó, họ sẽ chỉ trích, công kích và phê bình về người bạn trai. Điều này ngược lại trở thành thách thức với người bạn trai. Để tự bảo vệ mình, anh ta sẽ tự vệ, biện hộ, phản ứng, củng cố quan điểm. Càng làm sâu sắc lún sâu vào tình trạng vô minh 
Chừng nào mà ta còn cho mình chính là khổ đau, ta sẽ không thể thoát khỏi đó. Chừng nào tư cách của ta, cảm nhận về chính ta còn dính dáng hay còn đầu tư cảm xúc đau buồn trong tình cảm thì ta sẽ không có ý thức chống lại phá hoại đi nỗ đau. Vì ta chỉ muốn giữ nguyên vẹn tình trạng băng hoại cũ, vì nỗi đau của quá khứ đã là một phần thiết yếu trong nhân cách ta.
Bạn có tâm thức nạn nhân khi bạn tin rằng quá khứ có sức mạnh hơn hiện tại. Bạn có tâm thức nạn nhân khi cho rằng: người khác và những gì họ đã gây ra cho bạn trong quá khứ chịu hết trách nhiệm cho tình trạng hiện nay của bạn, chịu hết trách nhiệm cho những cảm giác đau buồn hay sự bất lực của bạn, thì bạn sẽ không bao giờ đạt đến năng lực của mình
Và khi ta đã tỉnh thức, ta sẽ nên xem người còn lại chưa tỉnh thức với những nỗi đau, sự dày vò của họ là phiên bản họ đang u mê, hay đó không phải phiên bản thật mà chỉ là phiên bản đang giận dữ của họ, thì khi đó ta vẫn có thể giữ một không gian hiện diện mà ta có để họ có thể chia sẻ và cùng ta quân bình lại 

Nếu ta không thoải mái với chính mình khi ở một mình, ta sẽ tìm kiếm một mối quan hệ để che giấu nỗi bất an. Nhưng chắc chắn nỗi bất an sẽ biểu hiện dưới một hình thức khác trong mối quan hệ đó, và lúc đó không khéo, bạn sẽ quy trách nhiệm cho người bạn chăn gối của mình
Những gì bạn cần làm chấp nhận giây phút này
Và đa số chúng ta đều bi kịch riêng của đời mình. Cốt truyện là nhân cách, là những khuân mặt giả tạo của chúng ta. Bản ngã của ta chi phối đời ta. Và điều ta sợ nhất là sự kết thúc của những tấn tuồng bi kịch. 
Khi ta đã thực sự có nhận thức, ta sẽ chấm dứt mọi xung đột.
Một người không thể nghĩ ra điều gì mâu thuẫn nữa, nếu người đó đã có sự hòa điệu trong bản thân của chính họ
Vật chất và hoàn cảnh sống có thể cho ta chút an vui bên ngoài nhưng không thể đem lại an lạc bên trong
Hạnh phúc lấy hoàn cảnh sống làm điều kiện cần
Nhưng sự an lạc thì lấy bản thân bên trong và niềm hạnh phúc tĩnh tại làm điều kiện cần, nói đơn giản để hạnh phúc ta cần nhiều thứ - những món đồ mới, những mối quan hệ mới, sự thăng chức nhưng sự an lạc thì bản thân nó đã tồn tại rồi
Chấp nhận vô điều kiện mọi việc không phải là chịu đựng hay phó mặc cho số phận
1 ví dụ: ta bị lún trong 1 vũng bùn, ta không nói từ phút giây này trở đi, ta cam chịu bị lún. Mà ta nghĩ: Tôi chấp nhận, là ngay trong phút giây hiện tại này tôi bị lún.
Và khi chấp nhận được tình trạng hiện tại, ta sẽ có sự chú tâm và năng lực để giúp ta thoát khỏi tình trạng đó