Lối viết của tôi được đặc trưng bởi óc phân tích, óc quan sát, óc khoa học, tính đạo đức nhưng đôi khi nó hơi thiếu óc tưởng tượng, cũng vì thế mà văn của tôi hơi khô khan, cũng giống con người tôi
Đầu tiên, quan sát. Tôi lấy chất liệu từ những thứ xung quanh, cuộc đời tôi, câu chuyện của những người bạn, gia đình, người quen. Nhưng cũng vì óc quan sát, đôi khi nó dễ lạc vào tính chủ quan quá mức
Thứ hai, óc phân tích. Tôi rất thích phân tích, từ công việc đến đời sống đến chính tâm lý của tôi. Nhưng đôi khi phân tích quá mức làm mọi thứ thiếu kì bí và thiếu sự lãng mạn cần thiết của văn học
Thứ ba, Óc khoa học. Khoa học nghĩa là mọi thứ phải trung lập, nhưng cũng vì trung lập, đôi khi tôi quá khách quan mà xem xét toàn bộ khía cạnh, dẫn đến đôi khi tôi không đi sâu vào một quan điểm nhất định mà sẽ xem xét toàn bộ
Thứ tư, tính đạo đức. Cũng vì bản thân bị kiềm bao bởi những giá trị đạo đức, mà đạo đức thì nó phụ thuộc rất nhiều vào văn hóa và xã hội, và cũng vì hay nghĩ và suy xét đến đối tượng bị phân tích, đôi khi tôi nói giảm nói tránh
Thứ năm, tính trượt của quan điểm. Đôi khi tôi quá sa đà vào một quan điểm, và đưa ra những nhận định khác với ban đầu của mình. Đôi khi vì mình cố chứng tỏ hơn là giữ cho mọi thứ đúng với ban đầu
Về cách hành văn, tôi thường có lối viết ngắn, chia cắt nhưng gây sốc. Tôi thích những tiêu đề mang tính biểu tượng, lựa chọn từ vựng thì tôi thường thích chọn từ vựng chuyên môn khi nói về một chủ đề nhất định - điều mà tôi đang cố thả lỏng hơn. Và tôi cũng sử dụng dấu phẩy rất nhiều, điều tôi cũng đang cố kiềm chế lại. Ngoài ra tôi rất thường hay chọn ngữ pháp đôi, đa để làm một ý dài hơn, nhưng đôi khi nó quá dài.
Về ý tưởng, tôi thiên về tân tự do, xem xét lại các quan điểm mới, và có cả tính truyền thống - đặc biệt khi xem xét về giá trị gia đình và hôn nhân. Nhưng khi nói về xã hội như bản dạng giới, quyền tự do thì tôi lại rất ủng hộ. Dù rất ủng hộ sự tự do nhưng đôi khi tôi chưa thực sự đồng cảm để để có sự thuyết phục
Về ngôn ngữ, tôi thiếu đi cảm giác về bài viết, từ vựng cảm xúc. Khi viết về trẻ con, tôi bị ảnh hưởng nặng bởi Nguyễn Nhật Ánh, bởi tôi đọc quá nhiều sách của bác. Khi viết về lãng mạn, tôi bị xâu xé bởi quan điểm của Marc levy, ông ta đã dạy tôi về lãng mạn của đàn ông dành cho đàn ông, tình yêu không có giới hạn. Khi phân tích về con người, Isaacson dạy tôi cách phân tích con người tới mức phân tử. Khi viết truyện, tôi cho bà Christie chỉ tôi cách mô tả nhàm chán ban đầu. Và trong tôi vẫn có một chút Dan Brown.
Có lẽ nếu tôi ở Mỹ, tôi sẽ là người ủng hộ đảng cộng hòa, nhưng với những giá trị về kinh tế, còn khi xem xét về xã hội, tôi sẽ ủng hộ đảng dân chủ. Ít nhất đó là những gì tôi cảm nhận
Đến cuối, tôi hi vọng trong tương lai, tôi có thể mở rộng góc nhìn, quan điểm và cách hành văn của mình.

0 Nhận xét