Có phải đó là lúc ta ở một mình không, nhưng bạn nhớ lại xem, có phải suốt khoảng thời gian lúc mình còn nhỏ, mình luôn là chính mình không
Nhưng, càng ngày, mình càng ít thời gian để được cảm nhận là chính mình
Tôi có câu hỏi đó, và thật ra tôi luôn ghi chép hay để ý lại những thay đổi trong mình.
Tôi hay bạn đều giống nhau, chúng ta không hề muốn lớn lên, chúng ta bị ép phải lớn, và chúng ta né tránh, nhưng đến một lúc, ta không chiến đấu nữa mà chấp nhận ta đã lớn.
Tôi thì có một chút khác, tôi muốn tiếp cận nó theo góc độ khoa học hơn. Tôi muốn thật sự hiểu, người lớn và trẻ con khác nhau chỗ nào?
Hay nói đúng hơn là tôi lúc còn nhỏ và tôi càng ngày càng lớn thì khác nhau ra sao
Và càng để ý, tôi càng có một kết luận, là tôi thực sự không quá khác, nếu có thì nó nằm ở cách tôi cư xử ra ngoài xã hội và một vài quan điểm được xem xét lại
Một, Thế giới quan của tôi rộng hơn, nhưng cách tôi định hình mục tiêu và xem xét lại được duy trì ở quy mô nhỏ hơn, tôi nghĩ về gia đình nhiều hơn là thế giới rộng hơn. Khác với ngày trước, tôi có một thế giới quan hẹp, nhưng mục tiêu lại rộng. Có lẽ càng hiểu thế giới, tôi đã định hình các mục tiêu trở nên thực tế và gần gũi hơn, không có nghĩa là tôi không có tham vọng mà não bộ tôi tin là nó muốn chinh phục từng bước nhỏ
Hai, Cảm nhận của tôi về thế giới thay đổi. Nếu ngày trước tôi tin rằng thế giới này rất tích cực và đầy cơ hội, đến một lúc thì tôi lại rất tiêu cực thì bây giờ tôi cho là thật ra thế giới vẫn vậy. Quan trọng là cách mình cảm nhận, nhiều khi mình cho là mình không có lựa chọn, mình bị ép phải vậy, nhưng thật ra ta luôn có lựa chọn, chỉ là, ta có chọn hay không, và nếu chọn thì chọn nhìn ở góc độ nào
Ba, Sự tự do. Nếu lúc nhỏ, tôi tin là tự do là mình đi thật nhiều, gặp gỡ thật nhiều người và làm bất kì điều gì mình thích. Nhưng càng bước vào thế giới, vào xã hội, nó lại mang đầy nặng nề của lề thói, của áp lực của xã hội lên từng giới, của những định kiến - nó khiến ta không còn là ta, không có nghĩa là ta không chọn cho ta một bản dạng, nhưng bây giờ tôi tin là tự do là tự do trong tâm trí, không để mình vướng bận vào những định kiến, những ràng buộc về văn hóa, tôi vẫn cho mình một bản thể nhưng tôi đồng thời không áp đặt lên những người không giống mình
Bốn, Sự cởi mở. Nếu như ngày trước, tôi rất thoải mái khi bắt chuyện với người lạ, nhưng càng ngày, tôi lại càng không thích làm vậy. Không phải vì tôi sợ họ, mà vì tôi sợ mất, sợ bị ảnh hưởng, có lẽ khi ta trẻ, ta không sợ mất. Nhưng càng lớn, càng có nhiều, ta càng sợ mất. Nên ta không tin tưởng người lạ, không phải vì họ tệ với ta, mà vì chính bản thân chủ quan ta thay đổi về cách nhìn thế giới
Và còn nhiều điều nữa mà tôi muốn tiếp tục viết và bổ sung, thành ra bài viết này sẽ không dừng lại ở đây...

0 Nhận xét