Đầu tiên là trách nhiệm
Đôi khi bạn không thực sự gây ra lỗi lầm đó, nhưng bạn phải chịu trách nhiệm cho nó
Cũng giống như người đứng đầu công ty, bạn không thực sự muốn đối xử tệ với khách hàng, nhưng có thể nhân viên bạn gây ra điều đó, bạn vẫn phải đứng mũi chịu xào, quan trọng là cách bạn xử lí, và tôi với những năm tháng làm công việc này, chưa một lần tôi cho rằng đây là điều tệ, tôi tin nó là cơ hội để tôi học hỏi và chịu đựng áp lực
Thứ hai, số năm làm việc
Kì lạ là trong nghề này hay nhiều nghề khác, người ta hay kháo nhau hãy nói số năm làm nghề ra để cho thấy bề dày làm nghề. Nhưng người ta che giấu 1 điều là trong suốt thời gian đó, họ dạy được bao nhiêu, họ đã làm gì trong thời gian không tính như lên giáo án, review giáo trình, soạn kế hoạch tổng thể,... 
Và dĩ nhiên khi nói về nghề giảng dạy, ta phải tính cả nhiều thứ như khả năng tương tác với phụ huynh, tham gia hội thảo, viết luận án,....
Dù vậy không thể bỏ qua 1 điều là, kĩ năng giảng dạy chính là điều quan trọng nhất và nó được thể hiện ở số giờ mình trực tiếp nói và tương tác với học sinh
Và vì thế người ta che giấu đi một nữa ổ bánh mì, khiến cho sự thật bị ẩn khuất
Vì thế đơn vị để đo lường đúng về nghề giảng dạy nên là số giờ trực tiếp đứng lớp hay tương tác


Cũng giống như độ phong trần của một game thủ nên được đo lường qua số trận họ đã tham gia, một nhà văn là qua số tác phẩm họ đã viết hay lượng sách họ bán hay một kiến trúc sư là số dự án họ đã tham gia
Những chỉ số nên được rõ ràng hơn
Thứ ba, tâm lý phụ huynh
Nhiều người cho rằng phụ huynh rất hiểu con mình, người dạy học làm sao hiểu bằng phụ huynh được. Nhưng có người phản bác nói thấy phụ huynh không hiểu con cái nên mới ép con
Ai cũng có lí của mình
Nhưng thật ra ít ai hiểu sự thật là phụ huynh hay người dạy đều thấy con cả, chỉ là mỗi người thấy ở một góc độ, khía cạnh khác nhau, cảm nhận của con cũng sẽ khác khi ứng xử với cha mẹ và với người dạy. Và nhiệm vụ của người lớn là phải phối hợp, giao tiếp để hiểu và ứng xử, đối đãi với con em
Thứ tư, mong muốn của phụ huynh và của học sinh
Đôi khi người dạy phải hiểu mong muốn của phụ huynh sẽ khác với con cái
Mà thật ra không phải đôi khi mà là thường xuyên
Nhưng nhiệm vụ của người dạy không phải là để tách bạch nó, mà để hiểu và là cầu nối để giúp 2 bên hiểu được nhau
Thứ năm, áp lực của xã hội
Nhiều người nói rằng bây giờ phụ huynh sao ép con học nhiều quá, rồi họ nhiều khi guồng con không cho con có thì giờ nghỉ ngơi
Quan điểm đó không sai, nhưng thiếu tính đồng cảm
Khi bạn là phụ huynh, sẽ hiểu, phụ huynh không phải chỉ đương đầu với điểm số của con cái mà còn phải đương đầu với điểm số của con hàng xóm, con bà dì, con ông chú nào đó. Điều đó khiến họ vô hình cảm thấy áp lực lên bản thân, nếu may mắn họ không đẩy qua con, còn không thì như những hoàn cảnh mà bạn vẫn hay chứng kiến
Chưa kể, đôi khi chánh kiến hay quan điểm của một phụ huynh nó không thực sự là họ nghĩ vậy mà bị tác động từ nhiều phía. Nhiệm vụ của người dạy không phải là nghe lời hay làm theo, hay phản bác mà là dùng chuyên môn để định hướng, và đôi khi compromise là cần thiết. Và điều quan trọng nhất là ý kiến của con vì con là người trực tiếp thụ hưởng chúng
Thứ sáu, sự đổ lỗi
Người dạy lâu sẽ hiểu có khi phụ huynh trút sự buồn bực lên họ:
"Sao điểm bé thấp vậy Em?"
"Sao nó ngồi lên bàn vậy Em?"
"Sao nó không làm bài tập vậy Em?"
Và nếu chỉ nghe câu này, tùy người sẽ cảm thấy mức độ khách quan, nhưng cứ đặt giả định tình huống thực sự nó không liên quan đến người dạy, thì nó lại link lại point 1 của ta, trách nhiệm.
Đôi khi, điều một người phụ huynh cần không phải là con họ được điểm tốt liền mà là 1 người để hiểu, đồng cảm cho sự áp lực của họ
Vì phần lớn người chịu trách nhiệm cho điểm số của con cái là phụ nữ, điểm số của con không tốt, họ sẽ bị chồng nói, bị mẹ chồng nói, mẹ nói, bị hàng xóm nói...
Đôi khi, người dạy chưa đặt mình vào bậc phụ huynh để hiểu hết khốc liệt của đời sống của họ

Nhưng không có nghĩa là người dạy im lặng trước sự bất công đang áp vào họ.

Điều cần nhất của công việc dạy học, mà không chỉ dạy mà còn nhiều nghề khác, là sự thông cảm và biết đặt mình vào hoàn cảnh, góc nhìn của người khác để hiểu
Nếu một kiến trúc sư chỉ biết chăm chăm cho là chuyên môn mình giỏi mà chê khách hàng kém thì điều đó không hạ bệ chuyên môn của người đó, nhưng nó nói lên tính đồng cảm, biết đặt mình vào người khác của họ không tốt
Nếu một game thủ chơi cá nhân rất hay, nhưng khi họ thua trước đội khách mà quay sang trách cứ thành viên của đội mình, nghĩa là họ chưa thực sự biết hợp tác và đặt mình vào người khác
Hay một nhà văn cho rằng độc giả của họ quá nông cạn để hiểu ý tứ trong cách hành văn hay những cài cắm họ để vào, chỉ càng chứng minh là họ chưa thực sự hiểu được độc giả của mình

Suy cho cùng, những bài viết như của tôi, không chỉ để đem đến sự cảm thông cho công việc giảng dạy mà còn những khía cạnh khác nhau trong công việc này, mà còn biết đâu đó, những công việc khác cũng cần nhiều hơn những điều tương tự