"Bạn muốn học tiếng anh đến trình độ hoàn hảo, Bạn mơ đến 1 ngày mình trở nên lưu loát trước đám đông với thứ tiếng anh không lấy 1 nhịp thở ngừng giữa bài độc tấu, mà không biết bây giờ nên bắt đầu từ đâu, và nếu bắt đầu thì bắt đầu như thế nào?"

Hẳn đó là chân dung trong đầu bạn khi bạn mới bắt đầu ướm nở về một tương lai khi thành thạo một ngôn ngữ. Ảo mộng về việc thành thục bất kì điều gì là việc hết sức bình thường





"Bạn mơ tưởng đến 1 ngày trở nên hoàn hảo, nhưng không mơ về những ngày đau đớn khi học và ghi nhớ, điều đó khiến bạn đau đớn khi thực hành, mà cũng phải thôi, có ai lại mơ những ngày đau đớn trên phòng phẫu thuật đâu chứ, người ta chỉ mơ về những mà căn bệnh quái ác đã qua đi"

Giờ thì chuyện học hẳn đã hơi nặng nề hơi rồi nhỉ? Cứ tiếp tục nào

"Tôi đã quá khi so sánh việc chưa biết tiếng anh là 1 cái ác, đó không phải là ác ý của tôi. Nhưng việc mọi người đặt mục tiêu hoàn hảo cho mình mà thậm chí không buồn bắt đầu nó, đó chính là ác ý với chính bản thân. Và để mà trở nên lưu loát, chúng ta phải nhận ra sai lầm của mình để sửa. Nhưng để nhận ra sai lầm, bạn phải trở nên sai lầm trước đã, và lúc này đây - ý niệm về sự hoàn hảo đã trở nên mong manh hơn bao giờ hết"

Rõ ràng học một ngôn ngữ không dễ dàng, nhưng ít nhất ta phải bắt đầu và chịu sai

"Vì, ngay cả một bài diễn thuyết của một tổng thống đầy uyên bác vẫn còn sai, sai có khi không vì ngữ pháp, mà sai vì chọn từ chưa chuẩn - hợp thời đại - đám đông, câu cú có khi lủng củng và nội dung có khi mất trọng tâm, và nhịp điệu có khi không đều vì chứa đầy cảm xúc. Chúng ta không thể mong đợi sự hoàn hảo, mà phải mong đợi rằng sự không hoàn hảo của mình sẽ là động lực để thôi thúc mình hoàn thiện bản thân ngày càng tốt hơn"

Đúng không nào!

"Vì vậy, điều chúng ta nên mong đợi không phải là sự hoàn hảo
Mà sự không hoàn hảo - đủ để thôi thúc chúng ta tiến về phía trước"

Ái chà, nghe có vẻ hơi văn chương nhỉ!

"Ở Việt Nam, hoặc là người ta rất ca tụng các trung tâm ngoại ngữ, hoặc các thầy cô nổi tiếng chuyên dạy ngoại ngữ. Cũng vì thế mà ở việt nam, họ được o bế và ca tụng, và những đam mê ban đầu của họ, trở thành thứ ngạo nghễ. Họ không có lỗi, những người học tiếng anh ở việt nam không có lỗi, thứ có lỗi là sự không hiểu biết của chúng ta. Đã đến lúc, chúng ta phải nhìn nhận lại tiếng anh là như thế nào"

Hơi nặng nề nhỉ, cứ đọc nữa xem sao

"Phải đến 1 lúc ta phải nhìn nhận 1 cách nghiêm túc về học tiếng anh, đặc biệt là phụ huynh hay người học tiếng anh, rằng họ không thể mong đợi những đứa con của họ hay bản thân họ sẽ bước vào trung tâm và bước ra nói thật giỏi, vì phần lớn sự lưu loát được tạo ra từ những trải nghiệm, tương tác văn hóa và tương tác với cộng đồng bằng ngôn ngữ tiếng anh. Nhưng tâm lý đó của họ có thể lí giải được là sự phục thù học tập, vì họ cho rằng phần lớn thì giờ học ở trên trường, hay những ngày tháng ở trường đã bị nhồi nhét ngữ pháp quá nhiều mà không có hiệu quả, làm họ tin rằng ngữ pháp thực chất là học thuật, là quá mức, là không cần thiết cho giao tiếp, và họ tin rằng những buổi học nói không cần biết ngữ pháp là điều đúng đắn. Và lỗi lầm đó thuộc về ai?"

Thuộc về ai nhỉ?

"Những người đã tạo nên 1 hệ thống giáo dục tiếng anh sai lệch, học thuật 1 cách không cần thiết, đánh đố bằng những câu trắc nghiệm hơn là trải nghiệm tương tác bằng ngôn ngữ thực chất. Và cũng phải chính họ gỡ rối chính nút thắt mà họ gây ra"

Nút thắt nào đây nhỉ!

"Và đã đến lúc chúng ta phải nhận ra, học chính là bắt tay vào học về nó, bất kể có thầy/cô giáo hay trường học, vì đó chính là bản chất của việc học. Và đã đến lúc người lớn phải cho phép bản thân phải được ngây thơ, được kiên nhẫn với bản thân hơn, người lớn rất kiên nhẫn với trẻ con, nhưng lại không kiên nhẫn với bản thân, hay tệ nhất, người lớn không kiên nhẫn với bất kì ai hay điều gì"

Đâu phải người lớn nào cũng vậy nhỉ!

"Chúng ta phải bắt đầu nhìn nhận tiếng Anh đúng với bản chất của nó – một ngôn ngữ quốc tế, không thuộc về riêng người Mỹ hay người Anh, mà thuộc về cả thế giới.

Và nếu là ngôn ngữ quốc tế, thì mỗi cộng đồng sử dụng nó đều có quyền địa phương hóa cách dùng, cách phát âm, lối diễn đạt, văn hóa giao tiếp.

Người Singapore có cách dùng tiếng Anh của họ – Singlish.
Người Ấn Độ, người Philippines, người Nigeria – mỗi nơi đều có một phiên bản tiếng Anh riêng, phản ánh chính bản sắc và nhu cầu của họ.

Việt Nam cũng vậy.

Chúng ta không cần xin phép ai để được “được quyền nói tiếng Anh”.
Chúng ta cần xây dựng và củng cố một nhánh tiếng Anh Việt Nam có bản sắc riêng, nhưng vẫn hiệu quả, vẫn quốc tế, vẫn có sự tôn trọng ngữ nghĩa – chứ không phải sự bắt chước hoàn toàn vô thức.

Đừng xem tiếng Anh như một tấm vé để được “giống người Tây”. Hãy xem nó như một công cụ để nói lên suy nghĩ của mình cho thế giới nghe được – bằng chất giọng, văn hóa và trải nghiệm của chính mình."

Nghe có vẻ cũng hơi bùi lỗ tai đó!

"Đã từng có thời, người ta xem giáo dục là điều thiêng liêng. Một thứ gì đó cao cả, không thể mặc cả. Học là để khai sáng. Dạy là một dạng sứ mệnh. Thầy cô không chỉ truyền kiến thức, mà là người mở lối, dẫn đường. Người học không chỉ nhận điểm số, mà là người tiếp nhận một phần nhân cách, một phần cách sống.

Nhưng hôm nay, giáo dục đang được đối xử như một dịch vụ.
Phụ huynh là “khách hàng”. Học sinh là “người tiêu dùng”.
Trường học là “bên cung ứng”, và thầy cô phải "giữ chân người học" như giữ khách.

Người học đòi hỏi kết quả nhanh, “bỏ tiền ra thì phải giỏi liền”.
Người dạy thì áp lực "giữ chỉ số", “không được làm học sinh phật ý”.
Tất cả bị đẩy vào một mô hình phục vụ – tiêu dùng, nơi giáo dục bị giản lược thành sản phẩm, và tri thức trở thành thứ bị bóp méo để chiều lòng người mua.

Và điều đáng buồn nhất, là không ai tỏ ra muốn dung hòa.

Những người vẫn giữ niềm tin vào giáo dục như một giá trị thiêng liêng thì bị xem là ngây thơ, lạc hậu.
Còn những người vận hành giáo dục như doanh nghiệp thì bị xem là thực dụng, vô cảm.
Hai bên đứng ở hai đầu cực – một bên đặt giáo dục lên bệ thờ, một bên đặt nó lên kệ hàng – và không ai chịu bước lại giữa"

Cũng hợp lí ha