Bản thân tôi cũng như tôi tin chắc những ai đã xem qua phim Cua lại Vợ bầu của đạo diễn Nhất Trung mà có kiến thức về điện ảnh rồi sẽ thấy là đây là một phim... tầm thường.
Sở dĩ bộ phim thành công về mặt thương mại tôi nghĩ yếu tố lớn nhất là vì Việt Nam rất hiếm những bộ phim chỉn chu ( tôi chỉ dám gọi là chỉn chu thôi nhé ) từ kịch bản gốc ( gốc nghĩa là không chuyển thể , không vay mượn hay mua lại từ nước ngoài hoặc sách mà tự tay viết nên một câu chuyện ) trong khi Cua lại Vợ bầu đã làm được điều đó nghĩa là kể được một câu chuyện trọn vẹn từ đầu đến cuối mà không có khiên cưỡng hay cách chuyển nút thắt khó chịu. Vậy thì điều tôi muốn nói ở bộ phim này là gì khi tôi gọi đó là tầm thường ?
Đó là yếu tố xây dựng nên kịch bản từ việc xem đàn ông là cốt lõi của vấn đề , nếu bạn đã xem bộ phim này của Nhất Trung , bạn sẽ thấy từ tiêu đề là Cua lại Vợ bầu dù nói rằng người sẽ làm điều đó là nhân vật Trọng Thoại ( do Trấn Thành thủ vai trong phim ) cho đến thời lượng của nhân vật nam cũng nhiều hơn thì rõ ràng mối liên quan của đầu mối câu chuyện , tất cả vẫn là người nữ , ý tôi là những gì hình ảnh và góc độ câu chuyện trong phim muốn kể đều liên quan đến nhân vật nữ là Nhã Linh ( do Lan Ngọc thủ vai ). Cụ thể là khi mở đầu câu chuyện ở hồi 1 ( đây là một thuật ngữ trong bộ môn viết kịch bản ) thì mở ra câu chuyện nam nữ giữa Thoại và Linh , những biến cố xảy đến và giới thiệu rõ về mối quan hệ giữa Thoại với Linh , Linh và Khánh ( do Anh Tú thủ vai ) , Linh và bố Linh ( do Hữu Châu thủ vai ) , vậy điều đó cho thấy là câu chuyện mang tiền đề xoay quanh nữ chính để nói lên câu chuyện của nam chính , điều đó khiến tôi không thích ở bộ phim này ( ý kiến cá nhân ). Cùng phân tích nhé.
Thứ nhất , điều tôi không thích ở kịch bản là chưa đào sâu vào nhân vật nữ chính dù rõ ràng chỉ xem cô ấy là tiền đề thì việc khai thác quá nông về tâm lý của nhân vật nữ là sự hời hợt từ việc viết kịch bản của Nhất Trung. Rõ ràng , ở đầu phim mở ra giới thiệu cho thấy Linh chán nhân vật Thoại là vì anh này không có chí tiến thủ , không chịu nỗ lực cho tương lai trong khi về sau thì lại tập trung vào việc cô ấy mong muốn có con trong khi anh ấy không chịu có , ở đây tôi tin chắc sẽ có phản biến là 2 yếu tố có sự liên quan đến nhau , tôi đồng tình một nữa vì rõ ràng sự liên quan ở đây là khi có con người ta buộc phải nỗ lực nhiều hơn đâu có nghĩa là nếu không có con thì người ta không nỗ lực đâu , nghĩa là rõ ràng mục tiêu của 2 việc này chỉ liên quan ở mức sơ lược chứ đi sâu vào thì rõ ràng là khác biệt , khi phân tích ta buộc phải làm rõ nó vì nếu động cơ là có con thì việc nói rõ là có con hay không là chuyện khác còn việc nỗ lực vì tương lai dư dả hơn là một câu chuyện khác biệt. Vậy thì ở tâm lý nữ chính , việc cổ không làm rõ được mong muốn của mình , đó chắc chắn là lỗi của người làm phim.
Thứ hai là tâm lý của anh nam chính , anh Thoại do Trấn Thành thủ vai dù có sự nhất quán ngay từ đầu đến cuối phim , cụ thể là đến cuối cùng thì phim làm rõ được yếu tố là ảnh nên nói ra cái việc cô gái không thể có con ngay từ đầu , dù vậy việc anh chưa nhận ra là mình có thiếu chí tiến thủ hay không vẫn chưa được làm rõ và trong cách kể chuyện của phim cũng lờ đi cũng yếu tố đắt giá , có thể nói phim đã không làm yếu tố này khiến tâm lý chính bị thiếu mạch lạc và rõ ràng. Điều này chỉ là bên lề thôi , diễn xuất của Trấn Thành trong phim , thật sự quá là sân khấu. Bộ tóc thì quá giả , điều tôi muốn nói là hóa trang cho phim làm tệ ở bộ tóc giả này.
Thứ ba là tâm lý của nam thứ , dù không được thể hiện rõ ràng thì việc gần như phớt lờ đi tâm lý nam thứ và bỏ vào vài phân đoạn để giải quyết vấn đề như xin lỗi ở cuối phim của nam thứ với nam chính rõ ràng là sự xúc phạm với người xem. Thậm chí đoạn cuối trong phim , phân đoạn giao tiếp một cách hài hước giữa Thoại Và Khánh cho thấy nhà làm phim chỉ cố bỏ vào đó cho thấy sự thuyết phục một cách hời hợt về việc Khánh nhận ra mình sai như thế nào là rất kém thuyết phục. Một yếu tố nữa là phim làm rất dở về tâm lý của Khánh là thiếu những tình tiết ở quá khứ cho thấy Khánh và Linh thực sự có luồng dây kết nối từ quá khứ đến hiện tại để làm rõ cho động cơ của Khánh , dù chỉ là những khung hình phớt qua hoặc sử dụng cách kể show don't tell , tôi tin chắc là chỉ cần động não , nhà làm phim đã có thể làm được điều đó trong khi họ hoàn toàn phớt lờ khiến tâm lý nam thứ hoàn toàn không thuyết phục tôi.
Có một điểm đắt giá mà tôi thích ở phim là tâm lý giữa nữ chính và cha của mình , dù chỉ có một vài phân đoạn giữa họ , câu nói đắt giá khi nữ chính sợ rằng con của mình không có ai nuôi và phản hồi của người cha là : " Đứa con còn ông bà ngoại nó mà " cho thấy sự đồng cảm , sự sâu sắc và yêu con mình một cách vô tư lự ở bên trong trái tim của người cha.
Ngoài ra , phim thiếu đi rất nhiều yếu tố như hồi 1 làm quá dài , trong khi bình thường những bộ phim khác chỉ giới thiệu có khoảng 15-20 phút thì phim mất hơn 40 phút để giới thiệu câu chuyện và dẫn đến hồi 2.
Chưa kể , màu phim không phù hợp với phim , âm nhạc chèn vào khiến phim mà thiếu đi hiệu ứng và nhạc nền khiến phim gần như là phim ca nhạc , nụ hôn quá kém tính điện ảnh ở giữa sau của hồi 2 và cả cách dựng bố cục phim thiếu sáng tạo , góc máy quay gần như không có trường đoạn dài mà chỉ cắt xén trung , cận , toàn , có thể nói là hoàn toàn thiếu đi ngôn ngữ điện ảnh cho thấy yếu tố chuyên môn rất thấp. Dù vậy , có thể nói , kịch bản có yếu tố rất " Asian " , rất " Việt " , nghĩa là đánh đúng vào tâm lý hỗn độn của các gia đình và tình yêu ở Việt Nam. Đặc biệt , tôi tin là các câu thoại có sự tiết chế , được chắt lọc bằng kinh nghiệm sống thực tế được thể hiện qua cách thể hiện thoại có sự gần gũi của các nhân vật trong phim là một điểm sáng.
Điểm thứ 4 tôi không thích ở phim là yếu tố giàu-nghèo trong phim , dù không nói cặn kẽ , ai cũng cảm nhận là dường như phim đang muốn nói rằng mặc vest đi xe hơi thì mới là có quyền lực còn sửa xe và đi xe máy thì chỉ thuộc hạng hai , vấn đề của phim không phải là nói lên , đó là việc bình thường , phải nói là rất bình thường , vấn đề là sau đó phim phải giải thích được là yếu tố hoàn cảnh và công việc đó là lựa chọn chứ giàu- nghèo không được nói ra ở đây. Chưa kể nếu phải so sánh thực tế , việc anh chàng Trọng Thoại mang mặc cảm không có nhiều tiền của , không đi du học nước ngoài hay giàu có như Quý Khánh trong phim chỉ là mặc cảm ở trong tâm lý chứ rõ ràng thực tiễn , anh ấy vẫn có nhà , anh ấy vẫn có việc làm , nghĩa là nếu tích lũy và nâng cao tính chuyên môn thì anh ấy vẫn có thể có cuộc sống dư dả và nuôi con thoải mái.
Điểm thứ 5 tôi không thích ở phim là yếu tố ẩn dụ mà người viết kịch bản đưa vào phim là ẩn dụ về chiếc xe cũ với người bạn gái lâu năm , theo tôi đó là điều rất dáng buồn của đạo diễn. Tôi vừa buồn cho đạo diễn vì tôi biết bản thân anh ấy viết ra sự ẩn dụ này không ám chỉ điều đó đâu mà khi nhìn toàn cảnh thì người ta lại thấy được điều đó vì rõ ràng khi ẩn dụ chiếc xe cũ cho người bạn gái lâu năm , chẳng khác nào tác giả đang ám chỉ là người bạn gái rồi sẽ tàn phai và giá trị giảm đi hệt như chiếc xe cũ. Nói một cách đơn giản , chiếc xe là máy móc , nó chỉ có giá trị hữu hình , dù gắn bó hay có kỉ niệm thì đó chỉ là đồ vật còn bạn gái khi quen lâu hơn , dù cảm xúc giảm đi thì yếu tố gắn bó , sự thân mật của gia đình sẽ tăng lên , chưa kể là vốn sống , sự hiểu biết của cô gái sẽ tăng lên , nghĩa là chúng ta - con người sẽ trưởng thành và sâu sắc hơn theo thời gian , vì thế vốn dĩ ngay từ đề bài là yếu tố ẩn dụ so sánh đó đã không phù hợp.
Yếu tố cuối cùng tôi muốn nói là cũng là yếu tố lớn nhất ở kịch bản là tôi muốn nói tới việc xây dựng giữa tính nam và nữ , nghĩa là khi xem lại tổng thể kịch bản , bạn sẽ thấy bộ phim này xây dựng như thể đến cuối cùng khi nhìn lại chỉ có người nữ sai và thiển cận trong khi người nam thì cảm giác như cao thượng cho thấy sự phân biệt nam - nữ còn rất lớn thể hiện qua góc nhìn của người viết kịch bản. Dù có nói vài dòng ở phân đoạn nhân vật của Hồng Đào nói về việc người nam không hề hi sinh mà là ngu thì rõ ràng nếu bạn xem lại , sự đồng cảm cho việc đó là không hề , ý tôi muốn nói là cho đến cuối tôi vẫn cảm giác là người nữ sai nhiều hơn , có thể chỉ là ý kiến cá nhân , tôi nghĩ rằng nếu tôi là đạo diễn , tôi sẽ làm cho kịch bản này đi đúng hướng mà người ta mong muốn là cho thấy được một người nam thực sự ích kỷ , vô tâm với người yêu hơn là có một cú twist ở cuối phim ( cốt để gây bất ngờ và ăn tiền của người xem ) để thu hút hơn , ý của tôi là nếu tôi được làm lại phim này , tôi sẽ thay cú twist đó bằng một yếu tố bất ngờ khác mà không phạm phải sự cân bằng nam nữ trong phim. Một điều nữa tôi để ý không chỉ ở phim này mà còn là những phim Việt khác , tôi nhận thấy người làm phim thường hay sử dụng yếu tố cái chết , bệnh hoặc tai nạn để đẩy cao trào lên cao , tôi thấy đây là một phương thức quá ư là rẻ tiền trong điện ảnh ngày nay. Điện ảnh là kể chuyện bằng những khung ảnh liên tục , trong đó bao gồm thêm thủ pháp sắp xếp bố cục , ánh sáng , màu , âm thanh và âm nhạc , nghĩa là ta phải sử dụng chúng nữa để tạo nên cảm xúc cho người xem một cách vô thức mà không cần phải nói ra và đó là điều mà bộ phim này hay rất nhiều phim Việt đang thiếu. Có thể nói điều này không chỉ xuất phát từ yếu tố thiếu sáng tạo mà còn là yếu tố quy mô và kĩ năng đào tạo khiến phim Việt chưa thể có được những điều trên.
Điều cuối mà tôi muốn truyền tải thông qua bài viết này là , nói một cách nho nhỏ là hãy làm phim thật sự để tâm vào kịch bản hơn nữa , có thể Việt Nam bây giờ còn thiếu vốn để làm những bộ phim hoành tráng và bom tấn , điều đó đâu có nghĩa là ta thiếu đi sự chặt chẽ trong cấu trúc tâm lý của phim để tạo nên đường dây vững chắc cho tâm lý nhân vật , tôi tin điều đó đã nằm trong bộ não của người viết , to lớn hơn là hãy để ý đến yếu tố nam nữ và sự cân bằng giới tính trong thời đại mới , xin hết.
From Thien
Nguồn ảnh : IMDb
Bài viết thuộc sở hữu của Trần Duy Thiện
Nếu muốn sao chép bài viết , vui lòng liên hệ tác giả hoặc đính kèm tên trước khi đăng bài.
Please ask for the permission if you want to copy my post
Email : thien.tran.peter@gmail.com

0 Nhận xét