Sự mới lạ hấp dẫn kéo đến sự quen thuộc
Nhưng sự quen thuộc trở lại sự xa lạ nhưng không còn hấp dẫn
U sầu là căn bản chung của người lớn, có lẽ vì chúng ta cứ mãi giữ nỗi buồn làm bầu bạn
Khi nhìn lại, có mọi thứ nhưng chỉ thiếu một thứ, ta cũng buồn, dai dẳng
Một ngày ta dành đến 80% để sầu, 15% để căng thẳng và 5% còn lại là những xúc cảm khác mà bao gồm cả niềm vui
Niềm vui như khoáng chất, chỉ cần một chút là đủ cho mỗi ngày nhưng nếu thiếu sẽ vô cùng uể oải
Mỗi lần chào một ai đó và họ nở nụ cười lại, ta lại vui được 5 giây
Mỗi lần giúp đỡ được người lạ gì đó, ta lại vui thêm 5 giây
Ăn được gì đó ngon, ta lại vui thêm 5 giây
Và chỉ cần vậy thôi, gom góp cho đủ 5 phút là ta có sự hạnh phúc mỗi ngày
Khi viết đến dòng này, tôi chưa biết nên đặt tựa là gì
Có những khoảnh khắc lạc quan, tưởng chừng như sẽ nuốt chửng cả thế giới
Nhưng cũng có những thoáng chốc tôi nghĩ mình rơi xuống hố sâu
Một buổi sáng tôi tỉnh dậy và tự hỏi những điều gì đang xảy ra với mình
“Tại sao mình lại theo đuổi những thứ mình này?”
“Tại sao mình phải gồng mình?”
Có người nói rằng không có tiền thì không làm được gì, vì đồng tiền chi phối gần như mọi thứ
Nhưng cũng có người nói không có sắc đẹp sẽ chết
Và tôi cũng từng chứng kiến những người vì mất đi quyền lực mà trở thành một người khác
Ai trong chúng ta đều có nhiều nỗi sợ nhưng có nỗi sợ lớn nhất đẩy người ta không ngừng về phía trước, và nỗi sợ ấy cũng là thứ khiến người ta tự hào
Và ai cũng có một thứ mặc cảm mà họ giữ sâu trong tâm hồn, vì ai cũng chỉ thấy điểm thiếu xót và yếu đuối ở bản thân
Và càng lớn, khi càng thấy, khi càng so sánh, người ta càng thu mình
Nhưng lẫn trong nỗi sợ là sự kiên định của niềm tin vào bản thân, của lòng dũng cảm trước ánh nhìn của đa số và sự quả quyết tin vào quan điểm cá nhân
Chính những thứ ấy mới đẩy ta đi thật xa, thật xa khỏi điểm bắt đầu
Và bây giờ ta càng cần thêm một thứ, là sự kiên trì thực hành bất kể khó khăn
Nhưng phần lớn người ta thường chỉ trích thế giới hơn là chỉ trích chính mình
Có nhiều hạng người trên thế giới này mà khi ta tiếp xúc với họ, ta cứ tự hỏi vì sao họ lại hành xử vậy mà không tự hỏi họ đã sống thế giới để bây giờ trở thành thế này
Chúng ta sống vì điều gì, quay lại câu hỏi của tôi
Tôi hỏi nhiều người, và ai cũng nói mỗi giai đoạn chúng ta đều có một thứ mình khao khát, và chúng sẽ thay đổi theo thời gian
Đối với tôi lúc này
Chưa bao giờ tôi cảm giác khao khát được chăm sóc một ai đó lớn đến như vậy
Tôi suy nghĩ nhiều về hôn nhân, và tôi nhận ra có lẽ ý nghĩa nhất của đời sống là những khoảnh khắc quý giá nho nhỏ và được có gia đình và nuôi lớn gia đình ấy là điều vĩ đại nhất mà người đàn ông làm được
Và cũng vì nó quý giá và lớn lao đến vậy, tôi không muốn mình ép bản thân, tôi muốn mình cảm nhận thật kĩ điều ấy
Và cũng chưa bao giờ hết, tôi lại đi tìm ý nghĩa đời mình nhiều đến vậy
Một suy nghĩ chợt nảy lên: mình làm nó vì điều gì
Vì mình tốt hơn hay vì mình cần sự công nhận từ người khác
Tôi nhận ra mình đang kể một câu chuyện khác với phần đông xã hội
Và tôi tự hỏi tất cả những điều mình đang làm cho bản thân, là vì muốn có sự công nhận từ xã hội hay vì mình thực sự muốn tốt cho chính mình?
Tôi thực sự ăn một bữa ăn lành mạnh vì tôi muốn tốt cho tôi hay vì muốn khoe mẽ với thế giới rằng tôi đang sống khỏe mạnh?
Những câu hỏi ấy xoáy vào tâm trí và dường như chúng muốn tôi đưa ra một đáp án
Có những lúc, tôi thấy mình suy nghĩ không giống cách mình vẫn hay suy nghĩ
Ta không nên theo đuổi vật chất để thành công vì chúng rất nghèo nàn, ta nên theo đuổi đam mê và để chúng dẫn ta đến thành công
Mỗi lần căng thẳng tột độ, khó chịu tột độ, dường như cơ thể tôi sinh ra một dạng năng lượng để tích cực
Dường như sự khó chịu khiến tôi dễ chịu
Dường như sự bực bội sinh ra sự giải trí cho tôi
Giống như một quả bóng bị nẩy lên thì nảy xuống
Nhưng khác với sự hút khiến quả bóng chậm lại, tôi không cho phép mình dừng lại, hay nói đúng hơn, tôi không được phép dừng lại
Vì nỗi sợ lớn nhất trong tôi, là thua kém người khác
Kỳ thực trong xã hội này tôi gặp nhiều người, nhưng phần lớn đều là những người thích nói hơn thích làm
Họ đều trông có vẻ rất sành đời nhưng thật ra lại chẳng biết gì nhiều
Có những nỗi nhớ chỉ để giữ trong tim, có những tình cảm chỉ để trong lòng, và có những điều muốn nói chưa bao giờ được cất thành lời
Có ai yêu mà không muốn được yêu lại, có lời nhắn nào mà không cần được phản hồi và làm gì có trái tim nào mà không khao khát được một trái tim đồng điệu với mình
Đời sống hối hả đến mức đôi khi ta làm điều này trong lúc nghĩ đến điều kế tiếp
Yêu đương giống như uống rượu vang hay thử nước hoa
Đôi khi ta cần trải qua nhiều mùi vị mới biết đâu là yêu thích của mình
80% cuộc đời này nên fair, như một trò chơi
Còn 20% là ta dành cho những cảm xúc bất cân xứng
Vì đã dành phần lớn suy nghĩ để hơn thua, để cạnh tranh, 20% còn lại ta có thể nhường nhịn cho những người ta cho là đặc biệt
Ngay cả bài viết này cũng là một tích tụ khổng lồ những suy tư của tôi, đại diện cho 20% sự bất cân xứng tôi dành dụm
Niềm vui đích thị mỗi ngày là được ăn uống, xem những bộ phim hay, nghe những bài hát thú vị và được trò chuyện với người mình thương và làm những điều mình cho là ý nghĩa, phát triển
Và ngay cả những khoảnh khắc oh mỗi khi hiểu ra gì đó cũng đóng góp không ít vào niềm vui nho nhỏ
Tôi thích viết lại những câu chuyện của mình với những nhân vật tưởng tượng và phóng tác thêm, không hẳn vì tôi say mê viết truyện mà vì tôi muốn lưu giữ những xúc cảm của mình theo cách lãng mạn nhưng chân thật nhất
Vì xúc cảm của tôi sẽ mất đi, nhưng của nhân vật thì không. Chúng sẽ luôn được đóng khung ở đấy, để nhắc nhớ rằng phần lớn cơ thể ta được cấu thành từ nước - linh hoạt và dẻo dai, lí trí nhưng đầy tình thương
Viết ra cũng giống như chụp ảnh, để lưu giữ những khoảnh khắc say mê nhưng cũng để nhắc nhớ ta đã từng say mê thế nào với những khoảnh khắc này
Và nói tới chụp ảnh, không thể không nói về ý nghĩa của nó, hồi trước khi còn bé, tôi rất ghét chụp ảnh dù bố là nhiếp ảnh. Càng lớn, tôi mới hiểu, chụp ảnh không phải để khoe với xã hội như cách ngày nay người ta vẫn làm, có lẽ vì sinh ra trong thời đại này mà tôi hiểu nhầm ý nghĩa gốc gác của những tấm ảnh
Và càng sống, càng trải nghiệm, tôi càng chiêm nghiệm ra nhiều thứ. Có lẽ không phải ngẫu nhiên mà tôi thích phim lãng mạn, có lẽ vì tôi vốn dĩ thiếu thốn tình thương, muốn tìm cảm giác yêu thương trong những cảm xúc trong phim
Dường như sự lãng mạn của thời đại này rất khác - với những gì tôi cho là
Đau đớn nhất là khi biết người từng nói yêu mình lại đi yêu một người khác và đau đớn còn gấp bội khi mình phải cầu xin cái tình yêu đã từng thuộc về mình
Và không có một loại cảm giác nào tốt hơn nó để đóng kín một tâm hồn
Nó làm ta không muốn ai yêu ta nữa, và cũng không muốn để ta phải yêu một ai nữa, vì còn yêu, là còn đau
Cuộc đời vốn dĩ khắc nghiệt, nên ta phải yêu đời thêm một tí, nhưng cũng hãy khắc nghiệt với nó một tí, để nó không quật ngã ta. Và để vậy, ta phải dạn dĩ thêm tí
Phản bội và bị bội phản, nó là concept của cuộc đời được thiết kế để ta sinh tồn trong đó
Nhưng sao tôi không hợp nổi nó
Và tốt hơn hết, ta đừng kỳ vọng. Vì kỳ vọng sẽ khiến người ta thất vọng
Bài viết này giống như nhịp tim, có khi lên, có khi xuống, có khi vui, có khi buồn bã, có khi tức giận. Nó giống như sự tích tụ của một quả bóng
Tôi lắng nghe những lời chỉ trích mà lòng nín nhịn, luôn luôn là vậy. Và tôi ghét cay ghét đắng cảm giác đó. Tôi muốn xả ra tất cả những nỗi tức giận, nhưng tôi từ tốn, tôi chậm lại để thông cảm cho người khác
Vì tức giận ai cũng làm được, nhưng cảm thông thì không phải là việc ai cũng có thể làm. Và tôi, thích làm những việc ít người làm được
Tôi muốn yêu một ai đó ư, không phải chỉ thế, tôi muốn một ai đó yêu tôi, bất kể tôi là ai, bất kể tôi làm gì. Tôi muốn một ai đó yêu mình đến như vậy
Tình yêu của tôi là thứ tình yêu vị kỷ, tôi biết. Nhưng tôi không giấu diếm nó...nữa
Tôi không dám dừng lại…vì sợ mình sẽ mất nhịp
Tôi không dám bỏ cuộc, vì sợ rằng mình sẽ quen với cảm giác đó
Mỗi ngày tôi đẩy hoặc được ai đó thúc mình lên một giới hạn
Nhưng đôi khi, kỳ vọng của chính mình khiến mình mệt mỏi
Trong cuộc sống, đôi khi ta chưa bao giờ đẩy bản thân tới giới hạn cuối
Tôi ghét cái cảm giác mình làm điều này điều kia, người ta nhìn vào thấy lối sống mình đầy đủ nhưng sao không có nổi bật
Và tôi nhận ra chúng ta không chỉ nên lấp đầy cái lối sống của mình cho đầy đủ, khi mình làm việc gì đó, tuyệt đối không nham nhở
Tôi yêu việc cố gắng tuyệt đối là như thế nào
Và ngay cả khi không yêu, tôi vẫn làm
Mệt mỏi, áp lực, bị chỉ trích - tôi vẫn được yêu cầu phải đẩy giới hạn của mình lên và không được nghĩ về cảm xúc. Lối sống kỉ luật đó khiến tôi mạnh mẽ
Khác với tình yêu lãng mạn trên phim, tình yêu ngoài đời đòi hỏi sự nỗ lực chung, đồng hành và trải qua sự thay đổi của nhau, những mục tiêu chung. Và tất cả những sự nỗ lực ấy sẽ rút cạn năng lượng của phần lớn người, vì họ phần lớn thiếu kiên nhẫn và ham thú điều mới lạ
Thầy tôi nói: Sau này khi yêu ai, chỉ nhớ 1 điều, tìm ai đó giỏi kiên nhẫn, và giỏi xây dựng đóng góp, vì họ sẽ cùng ta đi thật lâu thật lâu
Và thú thật, càng ngày tình yêu càng bớt quan trọng với tôi. Nếu yêu không đồng nghĩa với việc phát triển bản thân và cố gắng cùng nhau, thì yêu đương trở nên vô nghĩa
Thế hệ gen Z hơn thế hệ trước ở chỗ, chúng tôi biết cách thể hiện cảm xúc theo cách bày tỏ và chân thành
Từ lúc chia tay người yêu cũ, mỗi ngày của tôi giống như một cuộc đua - tôi đều phải cố gắng để vượt lên chính mình, để vượt qua cảm giác mặc cảm và chứng minh giá trị của bản thân
Tôi đã từng nghĩ rằng phải có tình mới, nhưng hoá ra không phải, cuộc sống thật sự tốt chỉ khi tôi tập trung vào mình, vào tự do và những dự định của bản thân
Thú thật, nhìn những cặp đôi yêu nhau rồi lấy nhau, tôi rất ghen tị. Vì sao cả thế giới hạnh phúc, chỉ có tôi là bất hạnh.
Tôi cũng thèm khát một tình yêu bình thường, bình dị - một người để san sẻ những suy nghĩ hằng ngày, một ai đó để quan tâm và được quan tâm.
Làm một thứ gì đó chuyên tâm giống như ủ muối lên men vậy, càng lâu càng ngon, càng lâu càng tốt, lâu ở đây là lâu dài bền bỉ
Và dù cho mất 1000 năm nữa, tôi vẫn sẽ đi tìm em - người mà tôi thực sự yêu và sẽ chỉ yêu mình em. Tôi không muốn phải gắn kết thêm bất kì ai khác ngoài em
Tập luyện thể thao trong một thời gian với cường độ cao tôi mới hiểu ra bản chất, buổi tập này hiệu quả không có nghĩa là buổi tập ngày mai cũng sẽ hiệu quả tương tự. Duy chỉ có một thứ bất biến, là tinh thần thép, sự lì lợm và sự cam kết bất kể điều gì xảy ra. Điều đó có nghĩa là dù có mệt, dù hiệu quả không tốt như hôm trước, hay thậm chí nản chí thì vẫn sẽ tập và tin vào ngày mai tốt hơn. Điều đó lặp đi lặp lại, dạy tôi một điều trong cuộc sống, dù cho thế giới có sụp đổ, tôi cũng sẽ không bỏ cuộc
Tôi thích nhất là những khi mình được ra khỏi lớp học hay được tản mạn, vì nó giống như mình được thoát khỏi sự khuân khổ và trở lại với tự do
Và điều đó dẫn tôi tới một câu hỏi: tự do rốt cuộc là gì?
Thú thật, tôi hối hận vì đã gặp người yêu cũ của mình ở thời điểm mình còn vất vả, phải chi mình gặp cô ấy muộn hơn. Nếu vậy, có lẽ mình đã có thể có thêm nhiều thì giờ bên cô ấy, có thể mình đã cư xử tốt hơn. Tôi hối hận nhiều vì những lời hứa mà mình đã trao nhưng lại chưa thể thực hiện. Phải chi, tôi đã không để cô ấy phải chịu nhiều vất vả vì cô ấy đã phải chịu nhiều tổn thương trước đó. Đáng lẽ, tôi nên làm người tốt hơn với cô ấy. Nhưng cuộc sống này không có phải chi, và chúng tôi đều phải bước tiếp trong cuộc sống của mình, và có lẽ lúc này, tôi hiểu vì sao bố tôi lại thèm vị chát của trà nhiều đến vậy, vì nó xua tan đi nhiều nỗi đau và tiếc nuối trong đời sống.
Tôi không đi tìm một mối quan hệ, tôi đi tìm một mối quan hệ có ý nghĩa và lấp đầy được những khoảng trống trong tâm hồn
Những lúc không ổn định, tôi thường cố trấn an mình bằng cách vùi mình vào công việc và cố vui vẻ để che dấu nỗi bất an hiện hữu trong lòng
Và nó, giống như một khối u lâu ngày, chúng luôn chựt chờ để nuốt chủng tôi ngay khi có thể
Và đời sống của tôi là cố gắng đương đầu với nó
Liệu tôi có phải là một người bình thường không nhỉ, tôi tự chất vấn chính mình
Liệu tôi mất đi, có ai còn nhớ đến mình không nhỉ
Tôi ước gì tôi có thể thật sự yếu đuối với ai đó mà không phải là gánh nặng của họ
Tôi ước gì có một ai đó để lắng nghe những câu chuyện của mình
Và, ước gì có ai đó có thể hiểu đằng sau vẻ ngoài mạnh mẽ và hồn nhiên của tôi, là hàng tá những tâm sự cần được giải toả
Là một người đàn ông, tôi tự vấn tại sao mình lại nhiều tâm sự đến vậy
8 tháng qua thật sự vất vả, và có lẽ sự vất vả ấy sẽ còn kéo dài thật lâu thật lâu
Vì tôi tự đi trên con đường của chính mình
Không hề khó để mở lòng với ai đó, nó chỉ khó khi ta đòi hỏi được quan tâm và được hiểu nhiều hơn mức bình thường
Tôi phải cố thật nhiều để được yêu thương, tôi phải yêu thương người khác trước khi mong được yêu thương
Liệu có ai đó quan tâm đến mình, mà không cần mình quan tâm lại không?
Trên đời này không có thứ gì là vậy
Khi thấy chị người quen tập cùng phòng gym dẫn 2 đứa con qua, lòng tôi trực trào một suy nghĩ, hẳn chị ấy vất vả lắm nhỉ
Tất cả những khoảnh khắc đặc biệt, những cảm xúc xốn xang rồi sẽ qua đi, để lại những gì ở lại, có thể là vô vị, có thể là yên bình
Chỉ cần nhớ, vui vẻ hay đau khổ, rồi sẽ qua đi. Và ta cần phải bước tiếp đời ta như cách ta luôn từng
Những ai đặc biệt, những ai cần ta trong đời sống này, rồi sẽ luôn ở lại
Anh coach của tôi cho rằng tôi còn ngây thơ, còn lo và quan tâm người khác ngoài đời mà chưa hiểu họ ra sao. Có lẽ anh ấy nói đúng
Quả thật, tôi thấy mình xứng đáng cô đơn, vì những điều tôi mong đợi, vì những khao khát và tham vọng của mình, chỉ có thể là hiện thực khi mình làm nó một mình. Nếu tôi có một người đi cùng, làm sao, làm sao họ có thể chịu được tôi
Trong đôi mắt của tôi, dẫu có nhiều người, tôi chỉ thấy mỗi em
Tôi có thể chịu đựng thêm sự vất vả, để em có thể có thêm sự thoải mái
Lí do lớn nhất khiến tôi theo đuổi cảm giác của một người không thích mình vì tôi tin rằng mình là một người không tốt trước đó, không biết trân trọng những người yêu mình thật sự. Đó là lí do tôi tin bên cạnh một người không thích mình nhiều sẽ khiến mình trân trọng hơn. Tôi thú thật, cũng không rõ nó có đúng không. Và tôi, có xứng đáng có một tình yêu mà mình trân trọng đối phương và đối phương cũng trân trọng mình không
Lại một lần nữa trong bài viết này, tôi suy kiệt cảm xúc. Tôi thật sự mệt mỏi khi phải gồng lên, khi phải vui vẻ, khi phải nở nụ cười và tỏ vẻ hài hước - dù chúng là tự nhiên của tôi.
Lớn lên, tôi dần quen với việc bị từ chối, đôi khi nó chỉ là một phần trong quá trình to rộng, và đồng ý chưa hẳn là thành công và từ chối chưa chắc là thất bại
Tôi cố gắng nhìn đời theo cách tích cực nhất, vì tôi luôn tin vào bản thân và lì lợm với chính mình
Và dù vẻ ngoài của tôi luôn thu hút những thứ không giống với bên trong, tôi vẫn tin vào một ngày, có ai đó thấy được tôi chân thật hơn.
Số 11 của đời tôi, và những khuyết thiếu. Cuộc đời tôi sinh ra với những ý nghĩa tiềm tàng và một định hướng rằng hãy tự đi xây đắp những thiếu bị thiếu
Tầm nhìn của tôi, và những lời khuyên. Đến một lúc, người ta sẽ thấy vì sao tôi thành công và vì sao tôi nên thành công
Tôi vẫn tin vào cuộc sống duy tâm của đời mình, chăm sóc những người xung quanh
Bạn tôi nói rằng đừng yếu đuối, trong tình yêu. Nếu nghe theo lời khuyên ấy, đó sẽ là lãnh địa cuối cùng mà sự yếu đuối của tôi ngự trị.
Tôi sợ gặp phải một cô gái lãng mạn và nhẹ nhàng là có lí do, vì tôi sợ tôi sẽ mềm mại trước cô ấy và mất đi sự mạnh mẽ lì đòn hiện tại
Nhưng nếu gặp gỡ một cô gái ít cảm xúc, ai sẽ vỗ về khía cạnh tinh thần của tôi
Và liệu đây có phải là hi sinh?
Tôi nhận ra, có lẽ những khuyết thiếu luôn tồn tại ấy, để ta phải không ngừng đấu tranh để có chúng, và rồi cuối cùng nhận ra chúng vốn dĩ có trong ta
Ngay lúc này, tôi đang là phiên bản đẹp đẽ, năng động và thân thiện nhất của đời mình. Và tôi muốn gặp gỡ một cô gái, mà cô ấy sẽ củng cố và tin tưởng vào khía cạnh ấy của tôi
Nếu lúc nào mình cũng tỏ vẻ cố gắng, nhưng lại không mang kết quả, thì cuối cùng nó cũng vô nghĩa
Thay vì vậy, tôi tập trung làm chúng thật hiệu quả nhưng thể hiện theo cách nhẹ nhàng và thầm lặng
Tôi không muốn người khác gọi mình là một tài năng, vì đó không phải là sự thật
Tôi bền bỉ, kỉ luật và không bao giờ cảm thấy đủ - tôi muốn sống với tinh thần ấy
Rồi sẽ có một ngày tôi chạm đến những điều mình khao khát, và để có được nó, tôi sẽ cần làm những điều mình chưa từng làm
Xem một người chưa từng xem mình là đặc biệt là đặc biệt, cảm giác ấy buồn khó tả, nhưng cũng mong đợi khó tả
Lắng nghe đại ca của tôi nói về cuộc đời ảnh, đại ca ở đây là PT của tôi, thú thật tôi mới thấy chuyện đời mình chả là cái đinh gì. Và tôi hiểu vì sao người ta có thể cứng rắn tới vậy
Những giai điệu không lời từ piano khiến tim tôi xao xuyến hơn cả một nụ hôn, nhưng sẽ tuyệt hơn nếu nó đi kèm với một nụ hôn - từ người mà tôi yêu nhất
Những ngày tháng dài rộng lớn phía trước, thú thật, tôi không biết liệu rằng mình còn đủ sức để tiến về phía trước vì nó mông muội, vì nó chênh vênh, vì nó cô đơn
Nỗi đau lớn nhất của người trưởng thành không phải là nỗi đau vì nghịch cảnh, không phải vì những thứ trong cuộc sống mà là kể cả khi không có gì, ta vẫn buồn, vì một điều gì đó. Điều đó nghĩa là ta đang đi tìm gì đó, không tên
Khi tập kháng lực đủ nhiều, ta sẽ biết giới hạn duy nhất là tâm lý của ta
Trưởng thành là khi ta phải chọn cho mình một cá tính, nói đúng hơn, xã hội này muốn ta chọn một hình thù, để họ dễ nhận dạng. Nhưng mỗi người trong chúng ta quá phức tạp để chọn lấy chỉ một cá tính
Chịu đựng được sự thờ ơ của người khác cũng là một dạng kĩ năng
Mindset là điều quan trọng nhất khi thể thao, và có lẽ tôi còn nhiều bài học cần phải học
Nhiều người hỏi tại sao tôi yêu cuộc đời đến thế, đơn giản là vì tôi được sinh ra là người tốt, trong một quốc gia với bản chất tốt và được vây quanh bởi những con người tốt, vì thế tôi yêu cuộc đời và yêu họ
Cuộc đời có thể không tốt đẹp đến thế nhưng ta phải tin rằng ta sẽ sống, đang sống và đã sống trong một cuộc đời như thế, vì nó khiến ta thoải mái hơn
Yêu hoá ra không phải là quá trình chinh phục hết người này đến người kia mà là tìm một người đồng điệu với mình, để mình có thể yêu đi yêu lại họ hàng nghìn lần
Với một người thiếu thốn tình cảm như tôi, hóa ra tôi không càng không cần một người hiểu mình tha thiết, một người yêu mình đắm say. Mà những người như tôi, cần sự bình yên, cần tập trung vào bản thân mình.
Yêu giống như nghe nhạc, nghe đi nghe lại một bài sẽ chán, vì thế đôi khi ta cần remix nó lại, để nó tươi mới
Việc tập ra mồ hôi, nó không chứng minh là mình khoẻ, nó chỉ thể hiện mình đang trao đổi chất tốt
Việc tập lâu dài nó chỉ thể hiện sức khoẻ đang ổn định chứ không nói mình có sức mạnh hay cơ thể tốt
Nỗi đau trong tập luyện về thể chất không là gì so với nỗi đau về tinh thần, và tôi luyện nó giúp mình khoẻ hơn mỗi ngày
Và nỗi đau đó, hãy nhớ nó chả là gì so với nỗi đau của ngày mai hay nỗi đau của cuộc đời
Người đàn ông hấp dẫn nhất là khi anh ta mạnh mẽ, nhưng dịu dàng
Và tôi thật kỳ lạ, mỗi khi thấy mọi người khó khăn, đó là lúc bản năng bảo vệ trỗi dậy, tôi muốn được che chở cho mọi người
Con người trưởng thành tham lam ở chỗ, muốn điểm tốt này nhưng lại không chấp nhận điểm xấu còn lại
Tôi cứ tự trách chính mình vì sao mình lại giữ kín lòng mình nhiều đến vậy, hoá ra không phải chỉ vì tôi sợ rằng mình sẽ tổn thương mà còn vì tôi biết nếu tôi thật sự mở lòng, tôi sẽ phụ thuộc vào người lắng nghe nó
Tại sao chúng ta không thể tự mình lắng nghe mình, tại sao chúng ta lại luôn cần một ai đó để lắng nghe đến vậy?
Tại sao tôi không thể ngừng yêu một hình tượng về một ai đó và bắt đầu yêu một phiên bản thật của ai đó hơn
Và tại sao tôi không thể chấp nhận chính những khiếm khuyết của mình?
Và tại sao yêu một ai đó và để một ai đó yêu mình lại khó đến vậy?
Và anh còn nói rằng khi kết nối một người, nghĩa là mình làm họ chờ mình. Nhưng anh quên rằng, chính tôi cũng đã chờ đợi người đó
P/S: Một bài viết quá nhiều cảm xúc hỗn tạp, vô chủ đề, mất vài tháng chỉ để hoàn thành, vốn chỉ để lưu giữ đống suy nghĩ lặp đi lặp lại

0 Nhận xét