Văng ra khỏi tình yêu một cách buồn bã, ròng rã 8 tháng. Tôi vẫn chưa thôi nguôi ngoai những xúc cảm, như những tro tàn sau đống than hồng cháy rụi
Tới giờ, cái đêm định mệnh ấy, đêm mà tôi đọc được dòng tin nhắn: Em qua chỗ Anh nhé - từ cô người yêu nhắn cho người đàn ông khác vẫn ám ảnh lấy tôi đến ngày hôm nay. Không phải vì hành động, mà vì lòng tin bị phản bội từ một người mà tôi tưởng chừng là người duy nhất tôi có thể tin trên đời
Và mang theo tâm hồn đã đóng kín, tôi loay hoay tự hỏi bản sắc của chính mình là gì?
4 năm trong một mối quan hệ yêu đương, không ít thì nhiều người ta đều phụ thuộc vào cảm xúc lẫn nhau, cả những thói quen, cách sống và cách sinh hoạt
Lần đầu trong đời, tôi lại cảm nhận nỗi buồn và nỗi tự do đồng thời như vậy
Và cho đến lúc này, tôi vẫn không tin mình sẽ đặt tay viết lại những dòng viết trần trụi về tất cả những gì đã xảy ra, đang diễn ra và sẽ xảy ra mà chưa biết hồi kết là khi nào
Những dòng viết này tưởng chừng là sự tưởng tượng của tâm trí, nhưng lại có cả sự thật đan xen. Dù vậy, mong người đọc sẽ xem nó như một tác phẩm giả tưởng được chia sẻ ở định dạng lưu ký.
Thật khó để tiếp tục vì mỗi điểm đều như một bắt đầu mới, có lúc tôi tưởng tôi đã yêu một cô gái bất kì thì cảm xúc lại kết thúc rất nhanh
Nhưng với cô gái này, mọi thứ lại bắt đầu với một sự quan tâm mà cô ấy dành cho tôi, như một cử chỉ lịch thiệp. Không đúng thời điểm với cô ấy, nhưng lại đúng thời điểm với tôi - để học cách quan tâm một người là như thế nào
Mọi thứ bắt đầu rất ngẫu hứng, từ những lời kể vô vị, những câu hỏi ngớ ngẩn. Tôi muốn xem cô ấy phản ứng thế nào với sự tự nhiên mà tôi mang lại.
Dần dà là những chia sẻ thật tình hơn. Dù đã kể cho bạn bè rất nhiều về sự đau buồn thời gian qua của tôi, nhưng em là người duy nhất tôi thổ lộ rằng tôi bị phản bội và kể tường tận mọi việc ra sao
Tôi biết em cảm nhận được tôi nghĩ gì, em có lắng nghe tôi, nhưng hễ chạm đến vùng cảm xúc là em rút lại
Tôi nói rằng, tôi không cần gì từ em mà chỉ muốn quan tâm em, vậy là đủ với tôi
Và mọi thứ cứ thế tiếp diễn trơn tru, nhưng nó chỉ trơn tru khi tôi có thể quan tâm em mà không cần gì, vì tôi biết em không thể cho tôi thứ tôi cần, và càng mong đợi nó, tôi càng thất vọng
Và tôi bắt đầu cảm thấy tội lỗi vì để em rơi vào khó xử và cũng vì tôi nhận ra, có lẽ tôi đã quá đơn độc trong cảm xúc của chính mình
Nên tôi chọn rời đi, nhưng em giữ tôi lại vì tôi là người duy nhất hiểu em như thế nào 
Có lẽ em giữ tôi lại như một người bạn, có lẽ em không nhận ra sự ích kỷ của mình, và tôi cũng không trách sự ngây thơ của em
Tôi không muốn sự hồi đáp nhiệt tình của em lại mang theo mùi vị của sự áy náy. Tôi muốn em là chính em khi trò chuyện cùng tôi. Nhưng khi em là chính em, em lại vô tình làm tổn thương tôi
Thú thật, chúng tôi trái ngược nhau, không phải chỉ vì văn hóa bắc - nam. Em sẽ cười trừ khi gặp khó khăn và cố lãng quên nó đi, còn tôi luôn khuyên em là hãy buồn đi. Em sợ chia sẻ nỗi buồn với người khác, vì em sợ họ nghĩ sai về em. Nhưng em không thấy được, chính mình cũng cần những xúc cảm như vậy. Em luôn cho là mình là một cô gái mạnh mẽ, nhưng em không biết rằng tôi muốn nhìn thấy em yếu đuối ra sao
Em nói với tôi: trò chuyện với anh là gia vị trong đời sống của em. Nhưng em không biết, trò chuyện với em là những bữa ăn chính của tôi
Em luôn tâm sự một cách ngắt quãng vì dường như em sợ tôi sẽ biết quá sâu về em, em sợ em sẽ bộc lộ chính mình quá nhiều. Và tôi biết nếu em thừa nhận em cần tôi, thì có lẽ em đang phản bội đi mối tình của mình. Và vì em có đức hạnh, nên em phải chối bỏ nó.
Em nói với tôi: "Đừng quan tâm đến em, em không cần ai quan tâm hết". Và chưa bao giờ hơn hết, lúc đó tôi thấy em cô đơn như thế nào, kể cả khi đang trong một mối tình. 
Em nói, em hạnh phúc lắm, em vui vẻ lắm với mối tình hiện tại. Nhưng lúc mệt mỏi hay cô đơn nhất, em lại tìm đến tôi. Có lẽ em chưa nhận ra, yêu là tìm người hiểu được mình thay vì tìm người thương mình.
Em là sự giằng co của sự ngây thơ, hồn nhiên và sự trưởng thành mấp mé. Em có một nội tâm mà ngay cả chính mình cũng không biết.
Em là minh chứng cho cuộc đời này dù có tàn nhẫn đến đâu thì vẫn có thể lãng mạn khi có em. Nhưng không phải lãng mạn theo cái cách mà văn chương mô tả, mà lãng mạn một cách thực tế. Có lẽ người đẹp chỉ trong mắt người nhìn, và trong mắt tôi, em là rực rỡ nhất. 
Và vào khoảnh khắc tưởng chừng như xa nhau nhất, em vẫn hiện lên hài hước. Và em khiến tôi hài hước theo em. Em là người duy nhất trong số những người tôi từng biết, vẫn vui vẻ kể cả khi buồn và khiến tôi muốn vui theo. Em cũng là người duy nhất luôn cố gắng và không bao giờ nghĩ về từ bỏ. Tôi thích em vì những phẩm chất đó, em không mang nỗi u uất đau khổ
Em có những ngôn ngữ và cách giao tiếp thật kỳ lạ. Và càng chân thật khi em chọn cách giao tiếp ấy với tôi, tôi cũng phải nể phục chính mình khi thật kiên nhẫn với em, dù tôi không bao giờ là người như thế trước đây. 
Trước đây, tôi hiếm khi là người xuống nước. Nhưng khi nói chuyện với em, tôi không bao giờ muốn mình là người chiến thắng. Không biết tại vì thời điểm, hay tại vì em mang lại cảm giác cho mình như thế. Em luôn cho tôi cảm giác là: "Mọi việc là thế đó, anh đừng cố kiểm soát nó, anh cứ cảm nhận nó đi"
Và mỗi khi mệt mỏi nhất, chỉ cần trò chuyện với em, cũng khiến tôi thật sự nhẹ lòng
Em đầy thực tế, mạnh mẽ nhưng lại vô cùng mong manh
Đã có những lúc em đã cởi mở rất nhiều với tôi, nhưng tôi chưa đủ bao dung để thấy sự thú vị ở em, có lẽ vì thế mà em cho là tôi và em không hợp
Em nói em có những bí mật, những điều thầm kín mà em không dám hé lộ với ai, em sợ người khác đánh giá cho đến khi em kể với tôi. Nhưng em không biết, tôi đã quan tâm em từng chút một để biết về nó từ lâu. Và chỉ một phản ứng dù là nhỏ nhất ở em, cũng khiến tôi lo lắng, không phải cho tôi, mà cho cảm xúc của em.
Em có những sở thích kỳ lạ: Em rất thích thiền và đọc kinh, nhưng phải vào ban đêm.
Và tôi có lẽ là người duy nhất thấy nét thùy mị trong sự táo bạo của một cô gái Hà Nội như em.
Và em luôn có những thói quen mà em luôn chối bỏ: Em luôn bắt đầu tâm sự với ai đó bằng một câu hỏi, và nếu người khác phản hồi đúng, em sẽ mở lòng. May mắn là, tôi hiểu được điều ấy
Và vì sao tôi biết em là người tốt ư? Em rất sợ người khác phiền lòng vì mình, và vì vậy, đôi khi em nén cảm xúc của mình nhiều
Em sợ bố mẹ vất vả, em có những áp lực đồng cấp - những nét mang dấp dáng của một người trưởng thành nhưng lại có cả sự vô tư, sự ham chơi, khao khát tự do. Có lẽ em làm tất cả chỉ mong một ngày, em được thực sự tự do. 
Thú thật, tôi cũng rất sợ. Sợ vì nếu như chúng tôi là hai người tự do thì sao, nếu tôi thực sự tự do khỏi những mục tiêu, nếu em thực sự tự do không ở trong bất kỳ mối quan hệ nào, liệu chúng tôi có thể yêu nhau không. Một khoảng cách xa xôi, sự khác biệt về văn hóa sẽ có thể giết chết bất kì mối tình nào. Và chỉ cần nghĩ về việc em cần có một bờ vai để ôm em mỗi khi em áp lực mà tôi không thể mang đến, chỉ vậy thôi để khiến tôi muốn dừng lại. Những mặc cảm ấy, khiến tôi tin rằng mình không nên tiếp tục thích em. Và càng nghĩ như vậy, tôi lại càng tin, thật may mắn khi chúng tôi chỉ là bạn, thật may mắn khi tôi giữ em và em giữ tôi như những người bạn của nhau.
Em từng hỏi tôi tại sao không cố gắng cho mối tình cũ, liệu mọi thứ có thể cứu vãn được không - tôi trả lời em là: Tôi đã cố cứu vãn, nhưng đã không thể. Và đến cuối, ta chỉ có thể kết luận: "Một mối tình đã đổ vỡ rồi, dù có còn cảm xúc, ta không thể quay lại như xưa - giống như một đoạn đường đã đi qua, nhưng khác, ta không thể trở lại con đường ấy như cách ta đã từng đã đi"
Em cũng từng hỏi tôi, có còn nhớ về những mối tình cũ không, tôi trả lời: Mối tình nào mình cũng nhớ, mối tình nào cũng đặc biệt theo cách riêng của nó, và khi yêu ai đó, mình luôn cảm thấy đặc biệt, vì yêu một ai đó, việc xem người đó quan trọng là một nét thủy chung
Em nói tôi trả lời như hoa hậu thân thiện
Thú thật, nhiều người xung quanh bảo tôi đừng làm vậy nữa, đừng thích em nữa, kể cả em. Em nói, xung quanh tôi có nhiều vệ tinh, tại sao không lựa ra một người để tìm hiểu. Bạn bè hay gia đình tôi cũng nói rằng hãy quen và tìm hiểu một người ở gần, nhưng ít ai hiểu, tôi cũng muốn như vậy, nhưng có lẽ những thứ thường nhật hằng ngày không lay động tâm trí tôi nhiều vì tôi thích những thứ bất thường. 
Lạ thật, tôi không hiểu và không muốn hiểu ngôn ngữ và cách giới trẻ nghĩ về tình yêu, họ ghét bỏ tình đơn phương và cho rằng mình không nên làm vai phụ trong tình yêu, nhưng ít ai hiểu rằng, để có những cảm xúc đẹp, những cảm xúc ít ai chịu được, những câu chuyện không phải ai cũng có để kể, thì ta cần thoát khỏi những điều bình thường, những khuân phép của xã hội. Và đến lúc này, nhìn lại, có lẽ tôi không nên trách người đàn ông đã âm thầm tán tỉnh bạn gái cũ của mình, có lẽ anh ta không sai, có lẽ cô gái cũ không sai, tôi cũng vậy. Nếu anh ta làm tốt việc đó hơn tôi, tại sao tôi không để anh ta làm nó
Chúng ta sống trong thế giới mông muội của người lớn - câu nói tôi đã từng viết trong nhiều bài viết trước đây - nơi mà những thứ không có trong sách giáo khoa mới dạy ta nên người - nơi những quy tắc ngầm mới là bài học thực sự của cuộc sống.
Dù vậy, vì tôi không muốn trở thành người giống như người đàn ông kia, và đó là lí do tôi chọn cách rút lui, nhưng cảm xúc tôi dành cho em, vẫn vẹn nguyên. 
Và em, cũng đã có lựa chọn khác với cô gái cũ, em chọn sự thủy chung - điều mà tôi tin là đức hạnh của một người con gái tốt
Em nói rằng sao cuộc đời em toàn va phải những người mơ mộng văn thơ, nhưng em không biết tôi ghét nhất là thứ văn chương sển sẩm không có thực, những thứ tôi viết, thực tế nhưng mang đầy ý niệm về sự nếu như. Tôi bị ảnh hưởng sâu sắc bởi Marc Levy khi viết về tình yêu mà. Ông ấy luôn biết cách nhìn ra tình yêu dù ở bất kỳ hình thù nào.
Có lẽ tôi thực sự nên gọi mình là một nhà văn, vì chỉ có một nhà văn mới đi tìm ý nghĩa nhỏ nhoi nhất trong những điều đơn giản nhất, trong những câu từ nhạt nhẽo nhất. Và có lẽ, ai trong số của chúng ta cũng vậy, luôn có ý niệm cho riêng mình, chỉ khác là nhà văn sẽ biết cách lôi kéo nó ra bằng những từ ngữ hoa mỹ. Và cũng vì vậy, tôi luôn tin rằng, ai cũng có thể kể một câu chuyện, ai cũng có thể trở thành một nhà văn
Một người viết giỏi sẽ biết kể câu chuyện của mình nhưng một nhà văn sẽ biết kể câu chuyện của mình nhưng làm lay động trái tim của nhiều người khác
Những bài hát trong ost The Heirs vang lên, những lời ca của một thứ ngôn ngữ không phải tiếng mẹ đẻ được viết cách đây hơn 10 năm, lại làm rung động trái tim tôi. Những bài hát lãng mạn luôn là vậy, cũng như em, ở rất xa, nhưng lại khiến tôi xao xuyến.
Tôi từng nghĩ, sau sự phản bội, tôi chỉ đi tìm một ai đó xoa dịu mình, ai đó yêu mình thật nhiều, nhưng tôi không ngờ mình vẫn có thể chủ động yêu mến một ai đó nhiều đến vậy. Có lẽ vì em quan tâm vừa đủ, vừa đúng lúc để tôi quan tâm lại em. Không phải xa cách hoàn toàn, không phải chối bỏ hoàn toàn, nhưng cũng không đeo đuổi tôi như những cô gái tôi từng từ chối.
Em cũng mang đầy hơi thở của gen Z, cũng nói những câu linh tinh, cũng có những lúc trẻ con mà thật ra là thường xuyên, cũng thức khuya. Tôi thì là một chàng trai lớn trước tuổi, dù chúng tôi bằng tuổi nhau.
Và dĩ nhiên, tôi viết nên những ý từ này từ cảm xúc của tôi, bằng cảm nhận và cả những sự thật, nhưng có lẽ em sẽ cảm thấy "nổi da gà" vì nó không thuộc hệ của em. Nhưng em tôn trọng tôi, sự khác biệt giữa chúng tôi - như cách em từng giãi bày: Chúng ta không hiểu ngôn ngữ của nhau
Và đó là lúc tôi nhận ra, tôi phải tiến lên trước, để hiểu em hơn. Khi một người đàn ông thực sự thích một ai đó, anh ta sẽ không còn hơn thua, không còn suy nghĩ thiệt hơn. Tôi không còn quan tâm mình sẽ mất mặt bao nhiêu lần, chủ động bao nhiêu lần hay sẽ phải bỏ ra bao nhiêu công sức, hay sẽ luôn là người quan tâm em nhiều hơn. Đối với tôi, chỉ cần em thoải mái, thì dù nỗi buồn có là bao nhiêu, tôi đều sẵn sàng nhận lấy.
Có lẽ cô gái cũ đã nói đúng, tôi đã thay đổi và biết cách yêu thương một người thực sự. Vì đã mất mát đi những thứ từng là quan trọng nhất, tôi rất sợ phải mất đi những thứ xung quanh mình.
Thú thật, tôi muốn yêu như người hiện đại, nhưng lại không dám. Vì chúng đầy thực dụng, giống như chiến lược để làm gì đó. Nhưng tình yêu không phải chiến lược, ít nhất đôi với tôi. Tôi không toan tính mình sẽ cần yêu ai đó phải như thế này, như thế kia.
Có lẽ là thiên kiến chăng, bị ảnh hưởng cảm xúc. Trước đây tôi cho rằng, cô gái cũ không có phù hợp với người cô ấy đã chọn hiện tại, nhưng bây giờ hơn bao giờ hết, tôi thấy cô hợp với người đó, có lẽ là cảm xúc đã không còn tác động lên suy nghĩ của tôi, khiến chúng khách quan. 
Và cũng là thiên kiến, tôi tin vậy, rằng em cần một chàng trai như hiện tại bên cạnh em nhưng tương lai, em cần một người đủ vững chãi hơn. Vì dường như người đang ở cạnh em có thể mang lại sự vui vẻ, nhưng lại không mang lại cho em sự bảo vệ. Dường như em mới phải là người gồng gánh nhiều thứ. Và khi nghĩ về nó, tôi lại buồn phiền, nhưng tôi cũng hiểu lí trí níu giữ mình lại, rằng mình không phải người trong cuộc để hiểu rõ mọi việc. Và vì, tôi không có quyền nói ra những điều đó. Và tối thượng là, tôi không muốn lặp lại lỗi cũ mà tôi từng mắc, quan tâm đến một người dường như quá ít sự quan tâm đến tôi.
Và cũng em, thực sự làm tôi tin vào một tình bạn khác giới, rằng em thực sự muốn tôi ở cạnh để cùng nhau trải qua ngày dài tháng rộng như những người hỏi thăm nhau, trò chuyện khi cần động viên nhau
Em không từ chối tôi vì lịch sự, không níu tôi lại vì thực sự cần mà vì em thực sự tin là chúng tôi có thể làm bạn kể cả khi không là người yêu
Trải qua đủ nhiều trong tình yêu để tôi hiểu, lời nói của phụ nữ, không đại diện cho những gì họ nghĩ mà là phản ứng của họ ở hiện tại. Và là một người đàn ông, ta nên thấy chúng rõ và bao dung. 
Những ngày đầu tháng 5, em tâm sự với tôi nhiều thứ, có vẻ em buồn theo một cách ngộ nghĩnh. Tôi hy vọng ở khoảng cách 17,000km, em có một ai đó quan tâm mình đủ để em không cô đơn
Em nói em không giận tôi, Em chỉ giận người em thương thôi. Và chưa bao giờ hết, tôi lại khao khát được ai đó giận mình đến vậy
Em thực tế một cách táo tợn, tôi cũng vậy, nhưng khi đối mặt với em, dường như tôi muốn lãng mạn. Và nỗi buồn mang mác nhưng lại không nhói trong lòng là minh chứng cho điều đó. Em cho rằng tôi hãy quên em dần đi, đó không phải là điều khó làm. Chỉ là, nếu em là tôi, liệu Em có thể làm vậy không?
Khi ta ở vị trí người được yêu mến, ta sẽ không bao giờ có thể cảm nhận được cảm xúc của người yêu mến ta
ước gì tôi được nói:
Hãy dạy tôi cách yêu em, quan tâm em. 
Và khoảnh khắc buồn nhất không phải là Em từ chối tình cảm của tôi mà là Em không thể nhận nó - "Em không để nó xảy ra đâu". Và trong tim tôi biết, mối tình này là một mối tình có thật, nhưng nó chỉ là một mối tình không đúng thời điểm
Vì sao tôi cần một người như em? Vì tôi là một người dễ buồn bã, ở bên cạnh em, có lẽ năng lượng ấy sẽ khiến tôi cảm thấy yêu đời hơn. 
Tôi đã từng yêu nhiều người có năng lượng trầm tĩnh, và phần lớn chúng tôi đều cùng kéo nhau xuống thay vì làm đối trọng của nhau. Có lẽ niềm tin ấy khiến tôi tin, tôi muốn gặp gỡ và yêu một người như em.
Em từng nói với tôi về mối tình của em: chỉ cần mình cố gắng cùng nhau, không ai bỏ cuộc vì em sẽ luôn ở đó vì người kia
Vậy tại sao tôi vẫn cố gắng mà cô gái cũ lại từ bỏ nhỉ, thật kỳ lạ. Tôi ngước nhìn lên bầu trời và tự hỏi nhiều điều về bản chất của con người chúng ta
Người đọc đến đây hẳn cho là, tôi lụy tình. Chưa rút được bài học từ mối tình cũ sao, đừng có lụy tình.
Thật ra, yêu mến một ai đó thực tình, không phải là lụy tình, không có cảm giác mắc kẹt như ta tưởng. Không hẳn là ngược lại, mà là một chút khác biệt thôi, tôi vẫn tự do, nhưng vẫn đem lòng mến em nhưng tôi không để cho bản thân mình mặc kẹt lại mà vẫn đi tìm sự tự do trong tôi. Ngay cả sau này nếu em tự do, hay kể cả khi em tự do ngay lúc này, tôi vẫn thực tình tin rằng chúng tôi sẽ cần tìm hiểu nhau thật kỹ, thật lâu. Vì đối với tôi, tình yêu như lên men một món ăn vậy, phải nhìn thật kỹ, quan sát thật kỹ để thấy nó có ý nghĩa gì với ta. Và biết đâu sau vài tháng nữa, biết đâu những cảm xúc lúc này chỉ là những xúc cảm nhất thời, chúng sẽ tan biến như những mối tình khác thì sao. Và vì đã trải qua đủ, tôi chỉ dám nói, lúc này đây tôi cảm thấy thế, một cách thực tình.
Và cũng vì những cảm xúc dành cho em, tôi biết đến một lúc tôi sẽ phải dừng những xúc cảm này lại, không phải vì tôi, mà vì em. Và vào khoảnh khắc bài viết này được đăng tải, có lẽ đó là lúc tôi đã giữ mọi thứ về đúng vị trí nó đã từng. Những nỗi buồn mang mác sẽ tồn tại, những niềm vui sẽ dần len lỏi vào cuộc sống một lần nữa, nhưng trái tim ta không được quên rằng nó vẫn phải đập một lần nữa, với tất cả sự nhiệt thành.
Tôi cứ nghĩ mối tình buồn này sẽ kết thúc khi tôi được thấy em vui vẻ, rạng rỡ và thành công hơn bao giờ hết nhưng có lẽ chưa đủ, nó sẽ kết thúc khi tôi nhận ra một mối tình không chỉ đẹp vì có những danh xưng mà còn là những ý niệm mà ta đã trao, những gởi gắm mà ta mong cho đối phương mà không cần nhận lại. Tôi tin là vậy. Dù chúng tôi ở bất kỳ hình thù nào, một tình bạn đẹp hay một tình yêu, nó đều có một vẻ đẹp riêng. Riêng tôi, ý niệm về tình yêu là khi ta thực lòng quan tâm nhau, mong cho nhau điều tốt nhất. Vào cuôi ngày, điều ta cần nhất, là một trái tim - hiểu - một trái tim còn lại. Và đôi khi, chỉ cần một trái tim hiểu trái tim còn lại mà không cần mong cầu điều ngược lại, cũng là một tình yêu.