Lắng nghe nhiều hơn dạy ta biết quan tâm và nhìn ở góc độ của người kia
Thầy đưa một viên đá và nói tôi hãy viết một từ lên nó để mỗi khi mệt mỏi, tôi hãy nhìn vào đó, tôi viết chữ "tự do"
Những câu hỏi tu từ và câu trả lời: Nỗi sợ thất bại đẩy tôi đi xa, bay thật cao nhưng đôi khi rất mệt mỏi vì sự ép mình
Nói vậy cũng không công bằng cho nỗi sợ vì chúng còn tượng trưng cho khát vọng, cho nỗi niềm và lòng kiêu hãnh
Không muốn than vãn, chỉ là, phải chi có ai đó hiểu mình và thương mình thêm một chút, để mình không lạc lỏng trong nỗi sợ của chính mình
Tôi có xứng đáng được ai đó quan tâm không? Câu hỏi ấy ám ảnh và dày vò tôi mỗi khi được yêu thương, vì tôi không biết liệu mình có được hưởng đặc quyền ấy không. Và nó đẩy tôi ra khỏi đó, như một bãi đỗ xe dành cho tất cả nhưng lại là bãi đỗ cấm dành cho tôi
Tôi không dám yêu thương ai đó vì sợ sẽ bị chối bỏ, trái tim tôi như một mảnh giấy trắng, nhưng lại nhàu nhĩ
Một cô gái từng nói với tôi rằng luôn cảm thấy tôi xa cách, luôn cảm thấy tôi lí trí dù tôi không bao giờ thực sự muốn vậy
Lớn lên, trở thành một người giỏi ngôn ngữ, nhưng với tình yêu, tôi là em bé sơ sinh. Vì không hiểu yêu và được yêu là thế nào?
Cha mẹ không chỉ mình, thành ra cuộc sống này dạy mình nhưng với cái giá đắt. Những vết hằn trong tim
Những điều không hay, bây giờ, tôi chỉ mỉm cười cho qua với một chút tiếc nuối
Từ vựng - thanh âm đó vang vọng suốt quãng đời
Đôi khi, để trở nên vượt trội, ta cần phải quăng mình vào một xô nước đá. Và đôi lúc, phải chấp nhận không ai hiểu mình và chấp nhận rời xa bản sắc của mình. Mấy ai trong đời được thực sự đi xa khỏi nơi khởi hành, và có người gọi đó là chăm chỉ, nhưng tôi gọi đó ân điển - của những người dũng cảm
Con người, ai cũng phải khác, nếu cũ kĩ, nó nhàm chán. Con người, ai cũng khao khát thứ mình không có, tôi cho là. Khoảnh khắc thầy hỏi tại sao tôi lại chọn chữ đó, tôi nhận ra mình không thiếu tự do ở bên ngoài mà thiếu chúng trong tâm trí. Trong khối óc nặng chỉ tương đương 1,5kg của chúng ta, nhưng lại chất chứa đầy sự ưu tư - muộn phiền, hạnh phúc - vui vẻ, giận dữ - thống khổ và cả những giấc mơ về tương lai. Và cũng chính nơi đỉnh đầu nhăn nheo đó, đã giam cầm tôi. Tôi phải học cách làm chủ, thay vì đầy tớ.
Những buổi học trao tặng cảm xúc và cả những kỉ niệm. Không gian vật lý có thể vắng lặng nhưng dấu ấn của kí ức thì không
Tôi và các bạn trong lớp Tâm Lý Học
Đã có nhiều bài học của tôi và của ta - từ ba mẹ chúng ta, nhưng chỉ khi thực sự trải nghiệm, mới thấm đẫm được
Sự bình an mà Thầy tôi gửi gắm, là hành trang mà ai trong lớp cũng muốn mang bên mình
Khi tất cả đã qua đi, thứ đọng lại là cảm giác
Thầy nói rất sợ những khoảnh khắc chia tay vì chăng thầy là một người xúc cảm, tôi cũng vậy
Những lúc này, một bài hát không lời sẽ làm ướt hai cái má đầy
Khoảnh khắc gần kết thúc bài viết này, tôi đang xem bộ phim Không còn chúng ta
Tôi rất day dứt vì những gì đã xảy ra
Phải chăng mình có thể làm khác đi
Và trưởng thành là đôi khi, phải chấp nhận mọi thứ như vậy và không cố thay đổi gì cả
Ai cũng có một tuổi trẻ nhiệt thành - mà mình sẵn sàng cho đi tất cả mà không cần nhận lại
Xin lỗi vì thời gian đã bào mòn đi tình cảm, và xin lỗi vì chúng ta đều thay đổi
Nhưng hãy mỉm cười, vì chúng ta đã thật lòng với nhau
Hãy mỉm cười, vì chúng ta đã thật sự vì nhau
Cảm ơn vì đã ở đó cùng nhau dù có khó khăn
Và cất gọn chúng vào một góc
Có lẽ đây là lời kết cho bài viết này, ngủ ngon Thiện nhé


0 Nhận xét