Lạ chừng, kiềm chế nỗi đau không hẳn chỉ vì có khả năng mà vì muốn để lần sau có thể chịu đựng tốt hơn. Khoảnh khắc ta than vì đau, sẽ bớt đau, nhưng đồng thời làm giảm khả năng chịu đựng
Thích một thứ gì đó, không phải chỉ đơn giản là thích, mà là một sự chú ý có chủ đích trong một thời gian, không những thế còn là chăm bẫm, để ý
Những câu viết ở trên vốn dĩ không liên quan đến một ý tưởng bài viết về những gì trải qua trong tâm trí
Thôi thì vẫn để đó vì nó là những dòng ghi chú từ quả bắp cải 
Càng yêu cuộc đời này, lại càng cảm thấy thiếu xót
Một khởi đầu vất vả - như một sa mạc khô cằn nhưng lạnh giá về đêm, lại dự báo cho một thành phố ngập tràn nước uống và sinh khí khi ta có thể đi qua nó. Ít nhất, ta phải cố đi. Ít nhất, tôi sẽ chọn đi
Tôi cùng gia đình Cô Quỳnh dưới cái nháy của chú Bình
Dừng lại và bỏ cuộc là hai từ vựng được bỏ ra khỏi quyển từ điển vốn dĩ đã chằng chịt những âm lai
Càng già, khu rừng càng muốn kể câu chuyện của nó
Có những con vật đã đến và đi, có những cơn bão giông đã cố gắng nuốt trôi nó, nhưng nó vẫn ở đấy
minh chứng cho một cuộc đời vững vàng
Tôi đã từng viết truyện, nhưng bây giờ tôi lại muốn kể chuyện như khu rừng
Viết truyện thì người ta tưởng tượng, còn kể chuyện thì người ta phải sống
thật chăm chỉ
tổn thương cũng được, vất vả cũng được, buồn bã cũng được, hạnh phúc cũng được
nhưng hãy sống
sống lại một lần nữa
lạ thật, mỗi lần đau, ta lại hát hay hơn một chút, tích cực nhỉ
vì thế, có lẽ bận rộn hơn dễ khiến ta mủi lòng
mà có gì đâu
buồn thì buồn
muốn khóc thì khóc
muốn tâm sự thì cứ tâm sự
Tôi tại Đền Trần
Lời khen ta giỏi, kỳ thực không đúng
Cuộc đời này là một chặng đường mà ai cũng bị bắt phải chạy ở giai đoạn đầu cuộc đua và đến chặng giữa khi không còn khán giả thực sự quan sát, người ta bắt đầu ngưng chạy chuyển sang đi bộ. Và ta cũng chỉ đơn giản là một người vẫn cố gắng chạy khi mọi người đi chậm hơn. Chỉ đơn giản là, ta đang cố gắng hơn họ
Và thật sự rất khó để định nghĩa tài năng hay giỏi giang là gì
Tài năng là một năng lực thiên bẩm trong một lãnh vực nào đó còn giỏi giang là hơn người thường ở một mức độ nào đấy
Tôi thì không có cả hai, nhưng nếu xem kiên trì là một dạng năng lực thì có vẻ tôi sẽ là siêu anh hùng
Khước từ có thêm cảm xúc vì sợ phải một lần nữa kể những câu chuyện, một lần nữa bộc bạch yếu đuối, một lần nữa tin tưởng, một lần nữa bội phản, một lần nữa làm quen việc quên đi hình bóng đã từng quen thuộc…một lần nữa,buông tay
Nên, tiêu liêu, có khi là những sải bước một mình, bóng đen tỏa bóng dưới mặt đất, trước mặt là những mảnh lá khô và tiếng rỉ rích của gió. Thà là vầy, hơn là những trận cãi vả oi tai
Vì yêu, là hạnh phúc
Nếu không hạnh phúc, sao lại phải yêu…nữa
Và yêu không phải là một cuộc đua, cũng không phải một sàn diễn và dĩ nhiên không phải một bài trắc nghiệm 
Yêu là cảm nhận, vì thế vội vàng là khắc tinh của nó
Tôi tự hỏi: mình thích một người vì mình thích họ hay vì mình thích cảm giác họ mang lại?
Những vết chân của tổ tiên luôn để lại trên ta theo cách này hay cách khác
Con nai luôn nghi ngờ thế giới khắc nghiệt sẽ nuốt chửng nó
Nhưng dũng cảm không có nghĩa là không được phép lo lắng
Con nai lo là không ai thương nó nhưng khi được yêu thương thì nó lại trốn chạy, nhưng nó lại mong cầu người khác sẽ không bỏ đi
Con nai vừa là thủ phạm vừa là nạn nhân trong câu chuyện của mình
Nó không biết rằng nó cô đơn đến mức nào cho đến khi nó nhận ra mình cần một người bạn ra sao, nó khao khát được yêu lắm, nhưng nó không biết làm sao để được yêu, vì nó lúc nào cũng cho rằng chỉ cần cho đi thì sẽ được nhận lại và nó mong cầu điều đó dù biết không nên
Nó luôn nghĩ: Bộ mình tệ lắm hả? chắc là vậy rồi, nên ai cũng bỏ đi
Và nó chọn cách lạnh lùng vì không muốn bị tổn thương, nhưng không ai biết rằng, nó vốn dĩ đã rất thương tổn
Có những khoảnh khắc nó cho là nó bị đối xử độc hại hoặc là nó là kẻ độc hại
Và nó luôn chốt với lựa chọn thứ hai 
Nó kết luận: Mình không thể mang sự độc hại này cho người khác
Và có lẽ tình yêu không dành cho mình
nên con nai sống lại một cuộc đời khác
Nơi cuộc đời và nó là hai người bạn 
Có chăng với nó, vậy là đủ
con nai ấy sẽ đóng mãi trong quả cầu tuyết với những bài hát không lời, nhìn ra mọi thứ thật to lớn nhưng mãi cô đơn