Dĩ nhiên ngoài việc chân tím bầm, tôi bị đi cà nhắt.
Về mặt vật lý thì không nói, cái sự tác động của nó lên tinh thần tôi mới quan trọng
Tôi để ý, tập khí của tôi lúc đó giống như lời Thiền Sư Thích Nhất Hạnh đã nói, nó kéo ta lại với suy nghĩ, lối hành xử, thói quen của ta là thích đổ lỗi, đổ cái tức giận lên người khác.
Lúc đó tôi cho là cái đau của tôi là do người khác gây ra, họ không hiểu cho tôi
Nhưng lúc đó bỗng tôi choàng tỉnh, tôi thở đều, thay vì né tránh cơn đau, tôi chấp nhận nó. Tôi ôm ấp nó. Tôi nói nó có thể đau và tôi chấp nhận khoảnh khắc này tôi sẽ ngồi xuống, chấp nhận cái đau này. Nhưng cái đau này không phải tôi, không đại diện cho tôi. Cái đau này sẽ hết, sẽ qua nhưng lúc này hãy ôm ấp nó đi, nó sẽ đỡ đau. Ta không tức giận ta vì bất cẩn, ta cũng không tức giận người khác vì làm vậy là ta sai. Ta chấp nhận nó là việc đã rồi.
Và khoảnh khắc đó, tôi thấy nhẹ hơn.
Tâm tôi bình an hơn vì tôi chấp nhận cái hậu quả, và quan trọng tôi không để tập khí lôi kéo mình trở lại.
05/01/2026
5:14 PM


0 Nhận xét