Nhưng từ xưa giờ, ăn những món ăn nước ngoài, gần gần thì của thái, xa thì ở đông bắc á như nhật, hàn, trung rồi có âu, có ý, có mỹ,...
Nhưng tôi tuyệt nhiên không bao giờ bình phẩm về giá
Vì dường như trong đầu tôi đã định nghĩa khi ăn món nước ngoài thì giá sẽ đắt hơn, dù thật chất thì gia vị hay nguồn nguyên liệu cũng là ở quốc nội, chỉ là cách chế biến khác đi
Và có một lần nghe một podcast của Chú Kenneth nói với cô Christine Ha về vấn đề giá cả tôi mới thấy, bản thân giá trị của món ăn nó đi kèm với giá trị của một quốc gia rất nhiều
Ai cũng hiểu một tô Ramen rất đắt vì công nấu rất phức tạp, nhưng rõ ràng nguyên vật liệu lại rẻ hơn rất nhiều so với một tô phở, và nếu để ý sẽ thấy một tô phở cách nấu còn phức tạp hơn một tô Ramen rất nhiều.
Nhưng khi nghĩ tới tô mì nhật, bạn sẽ nghĩ tới giá cao, nhưng bạn sẽ không bao giờ than
Nhưng khi nghĩ tới một tô phở, nếu nó hơi đắt, ta sẽ chê
Lí do nằm ở giá trị tầm nhìn tương ứng với giá trị quốc gia
Cái thứ hai là mùi vị
Đó là điều lạ lùng nhất khi ăn, vì con người ta bản năng là thích bình phẩm, ngon - dở, mặn - lạt, nhưng tôi tuyệt nhiên không bao giờ bình phẩm về vị của món ăn không phải xuất xứ việt nam
Tôi có thể ăn kim chi rất mặn, rất chua, đôi khi thì vừa, đôi khi thì vị lê rất đậm
nhưng tôi không biết được kim chi nào mới là chuẩn, và tôi không hề tỏ vẻ không hài lòng hay hài lòng, giống như có ăn là đã tốt rồi
Hay món tôi rất thích là pad thái đi, tôi đã từng qua tận thái để ăn cho đúng vị, nhưng dù ở việt nam hay thái thì thật sự, tôi không hiểu là pad thái thật sự là như thế nào, vì ở thái, mỗi nơi mỗi khác và có chăng là ở thái thì ngọt hơn chút xíu
Nghĩa là, khi ăn món nước ngoài ta lúc nào cũng có cảm giác ta là một nhân vật ở ngoài, không dám bình phẩm lên món ăn
Và cũng vì ta ăn quá ít nên không chắc ta có đủ trải nghiệm để bình phẩm hay chưa
9:39 PM

0 Nhận xét