Còn một số người thì lại khuyên phải chăm chỉ, tuổi trẻ mà thì mới hạnh phúc, mới năng động
Từ khi tu tập, thiền tập, tôi cũng có thì giờ ngẫm nghĩ lại những điều trải qua trong cuộc sống, những câu chuyện
Tôi khi nghe được những điều trái ngược ấy nhưng lại vô cùng hợp lí khi nghe, thì tôi tự hỏi sự thật là cái gì?
Là mình nên làm rất là chăm chỉ hay là mình hãy làm ít để thoải mái?
Thì bản thân khi mình đặt câu hỏi như vậy nghĩa là mình đang gắn hạnh phúc cho chính cái hành động, là phải làm ít thì mới hạnh phúc, phải làm nhiều thì mới có tiền thì mới hạnh phúc
Vì khi làm ít thì ít stress, thì sẽ thoải mái, thư giãn
Còn khi làm nhiều thì mình kiếm ra tiền thì mới hạnh phúc
Thì bản thân những cái lời khuyên đó, bản thân nó đã dựa vào cái ngoại tác bên ngoài để cho là phải làm như này như kia thì mới hạnh phúc
Còn thật ra, việc mình làm ít không hẳn sẽ giảm stress mà làm nhiều không hẳn là nhiều stress, mà có khi nó phụ thuộc vào cái tâm của mình, cái việc mình có để tâm vào công việc, mình có tận hưởng cái quá trình mình đang làm công việc này hay không
Nếu mình cho là mình làm nhiều thì sẽ stress, thì tự mình đã gán công việc chính là áp lực
Và khi nó đã là áp lực thì dù mình có làm ít hay làm nhiều thì tự thân nó đã là nguồn cơn gây ra, nghĩa là mình không có tận hưởng cái quá trình đó
Vậy mình phải xem lại, đây có thực tâm là điều mình muốn làm hay không?
Hoặc có khi cách mình nhìn nhận về công việc chưa đúng, hay mình còn làm một cách thụ động?
Vì nếu bản thân công việc là stress, thành ra mình làm ít thì mới đỡ stress, thì dù cho là công việc gì đi chăng nữa thì mình vẫn sẽ cảm thấy đó là áp lực
Còn người cho là phải làm nhiều thì mới có tiền mới hạnh phúc, thì mình cũng đang gắn cái hạnh phúc cho cái hành động kiếm tiền, hay đồng tiền.
Thì rõ ràng chính cái hành trình đó không tạo ra hạnh phúc mà đích đến là đồng tiền mới hạnh phúc, thì khi mình cầm cái đồng tiền trên tay, mình sẽ rất sướng, nhưng cái sướng nhỏ nhoi đó sẽ tắt ngấm rất nhanh. Thì cái hạnh phúc bên ngoài đó có đáng để đánh đổi hay không?
Hay chính cái hạnh phúc tự thân, mà mình chú tâm vào đời sống, vào công việc - thay vì đi tìm cái mới ở đâu đâu thì mình nhìn xung quanh - tự thân những cái niềm vui nho nhỏ trong đời sống, trong cuộc sống - nó chính là hạnh phúc.
Có được nó rồi thì làm ít hay làm nhiều không có quan trọng, mà là mình có đang hạnh phúc trong lúc làm hay không, và nếu không thì lí do vì sao, do bản chất công việc hay do mình chưa suy nghĩ đúng về công việc, và có cách nào để thay đổi hay không
Có được nó rồi thì làm ít hay làm nhiều không có quan trọng, mà là mình có đang hạnh phúc trong lúc làm hay không, và nếu không thì lí do vì sao, do bản chất công việc hay do mình chưa suy nghĩ đúng về công việc, và có cách nào để thay đổi hay không

0 Nhận xét