Những thực hành chánh niệm và buông bỏ sẽ bị thách thức nhất khi tôi làm việc.
Vì lúc ấy, tôi trong trạng thái kịch tính và sẵn sàng bộc lộ cái xấu nhiều nhất. Nó chứa đầy tập khí, thói quen, những sân hận nhất của tôi. Vì công việc là cạnh tranh, là tạo ra hiệu suất tốt nhất. Đó chính là quan điểm.
Và như Thiền Sư Thích Nhất Hạnh đã nói, tu tập không phải là cho mình một quan điểm mới mà là bỏ đi những quan điểm, để cơ thể nhẹ hơn.
Và trong công việc, tôi hiểu, để thay đổi, tôi phải bắt đầu từ cách tôi nhìn nhận, cách tôi quán chiếu cảm xúc của tôi, để những cảm thọ được kết nối chân thật.
Và trở về với thiên nhiên chính là vậy
Trở lại với bản chất con người tự nhiên vốn có của mình

9:00AM

Tôi đi dạo một vòng khu midori, một cảm xúc trào dâng vì nó đẹp và mới
Khu này còn ít người ở, chủ yếu là người ngoại quốc hoặc dân làm mướn cho các xí nghiệp ở đây, gọi là dân làm mướn thì đúng là vậy, nhưng họ làm mướn cấp cao, họ đều giữ chức vụ cao thì mới có thể chi trả và sống trong khu này
Khu này dù không phải hạng sang bậc nhất ở bình dương, nhưng những ai có thu nhập tương đối cao trở lên thì mới dám vào khu này để sống. Phần lớn dân cư khu này hiện tại là thuê, nhưng vẫn có những căn nhà được mua đứt, của những quan chức mặc áo xanh, dĩ nhiên rồi.
Thành ra khu này vẫn còn cái vẻ rất là yên tĩnh của một xứ vắng vẻ, ngoài việc nó là nơi trú ngụ của loài muỗi
Thật ra lí do tôi phải nhắc và mô tả về khu này kĩ vậy, một phần vì nó là hình nền của bài, hai là vì nó tạo ra cảm giác vắng lặng lạ thường cho tôi khi đi dạo, có chăng không hẳn bởi vì nó đặc biệt mà vì nó - một khu tương đối đẹp mà lại ít người ở vậy. Thành ra tôi có cảm giác mình giống như Nobita khi ước là cả thế giới biến mất
Đi dạo ở đây, lúc rãnh, tôi có cảm giác lòng mình nhẹ, nghe tiếng nước róc rách bên tai, chiều tà - - ngồi bệt trên thảm cỏ, đem lại cảm giác khoan khoái.

6:00PM