Dạo gần đây khi bắt đầu để ý đến thời trang lại khi có thì giờ, tôi bắt đầu nghiên cứu nhiều hơn về tuyên ngôn cá nhân qua cách ăn mặc, chất liệu - sợi, quần áo đắt tiền lí do ở đâu và cách xã hội vận hành với thời trang hay thời trang dưới góc độ xã hội học
Đầu tiên, hãy cùng đi về khởi thủy của trang phục
Con người khi sinh ra, vốn dĩ là không có đồ mặc. Cơ thể con người ít lông, da mỏng. Và đó là lí do trang phục ra đời, không phải để che giấu sự xấu hổ, mà để sinh tồn
Đầu tiên là để che chắn, bằng những lớp da thú, lông thú hoặc lá cây
Sau đó là để phân biệt - ví dụ như màu sơn cơ thể hoặc những bộ xương được khắc vào dây chuyền, đối với thủ lĩnh thì có thể sẽ mang những bộ xương của những thú vật quý hiếm
Tiếp nữa là để phục vụ thần linh, vì có những trang phục không dành cho hằng ngày mà dành cho pháp sư hay thầy cúng
Cận cuối là giai đoạn khi xã hội hình thành sự phức tạp, chúng ta ăn mặc vì luật lệ - trang phục lúc này đóng vai trò để che bộ phận sinh dục, gắn với đạo đức. Có thể nói xấu hổ không phải bản năng, nó là sản phẩm của xã hội
Cuối cùng, phục vụ cho địa vị và quyền lực. Ví dụ như những chất liệu nhất định, màu sắc nhất định chi dành cho vua chúa hoặc những kiểu dáng chỉ được may cho quý tộc.
Thứ hai, tính năng
Ngày xưa, thời trang mang tính thực dụng rất cao, đặc biệt là hậu thế chiến
Vì thế khi xã hội thiếu thốn, người ta cần sự bền bỉ và đặc tính phù hợp với công việc
Vì thế nếu có thẩm mỹ thì chỉ gắn với địa vị hoặc lễ nghi như áo cưới 
Nhưng khi nhu cầu sinh tồn đã được giải quyết, xã hội dịch chuyển vai trò của trang phục sang thời trang. Nghĩa là trang phục hợp thời
Từ một công cụ phục vụ cho đời sống thành một ngôn ngữ, một tuyên ngôn
Có thể nói, ngày nay, ăn mặc thế nào nói lên cái tôi, cái thẩm mỹ bản thân một người hướng đến
Nhưng nếu nói ngày nay ăn mặc chỉ còn là thẩm mỹ thì rất sai, thì nó vẫn rất thực dụng, nhưng thực dụng ở góc độ tâm lý xã hội
Mặc đẹp ngày nay để tăng cơ hội việc làm, thu hút bạn tình, gây ấn tượng cho đám đông - xã hội hay xây dựng thương hiệu cá nhân. Có thể nói, nó không kém tính thực dụng đi, chỉ là thực dụng theo một cách khác
Nhưng ngày nay, thời trang ngày càng thừa thẩm mỹ nhưng thiếu đi cái chiều sâu 
Và nó dẫn đến 
Thứ ba, Chiều sâu
Theo tôi, ngày nay người ta ăn mặc đẹp để không bị lạc lõng, để bắt xu hướng nhiều hơn. Có thể nói ăn mặc thời trang ngày nay như một sự lo âu của tập thể. Và ngày xưa khi người ta nói hãy ăn mặc khác đi để cá tính thì bây giờ cá tính dường như được nhân bản hàng loạt
Hãy quay một chút về ngày xưa
Trong một xã hội truyền thống khi các định danh được áp rất rõ, khi bạn làm một công việc, nó mặc định bạn sẽ tương ứng với công việc đó, nếu bạn là một giáo viên ngày xưa, người ta mặc định nghĩ tới bạn với hình ảnh tà áo dài hoặc áo sơ mi trắng nếu là nam. Ngoài ra nó gắn rất chặt với yếu tố tầng lớp, tôn giáo, giới tính.
Nhưng ngày nay, khi giai cấp trở nên không còn quá quan trọng, tôn giáo thì suy yếu, cấu trúc gia đình truyền thống không còn đóng vai trò trọng tâm, giới tính trở nên linh hoạt thì người ta buộc phải tự định nghĩa chính mình. Nhưng càng tự do thì hệ quy chiếu càng giảm, dẫn đến khủng hoảng bản sắc 
Và chính thời trang, sinh ra như một định danh
Nhưng cũng vì thế mà người ta thấy được tuyên ngôn thời trang ngày nay không sinh ra từ một cá nhân
Nó sinh ra từ truyền thông, thị trường và quyền lực văn hóa. Chúng ta thật ra không tự do sáng tạo ra hình ảnh chúng ta muốn, mà đã chọn từ những hình ảnh có sẵn
Khi chúng ta nghĩ tới những hình ảnh sặc sỡ của trung đông, chúng ta nghĩ tới những chiếc áo sa tinh
Còn khi chúng ta nghĩ tới lối sống thiền định, chúng ta nghĩ tới những chiếc áo vải lanh
Vì thế thời trang sinh ra tương ứng với 4 tầng
Tầng 1: Sự đồng hóa (Conformity)
Tầng 2: Phân biệt (Distinction)
Tầng 3: Phản kháng (Resistance)
Tầng 4: Tự sự (Narrative)
Thứ tư, chất liệu
Ngày xưa thời kì tiền công nghiệp, lúc đó khí hậu còn thông thoáng, người ta ưu tiên những chất liệu tự nhiên còn ngày nay khi thời kỳ hậu công nghiệp sắp thoái trào, chúng ta tràn ngập với các loại trang phục có nguồn gốc từ các hợp chất hóa học
Ở Á đông, với bản chất nóng ẩm, người ta chuộng các loại vải dễ thở như lụa, cotton hay lanh
Còn ở nữa bán cầu còn lại, với khí hậu ôn đới, người ta cần giữ nhiệt với vải len, dạ hay da
Lí do phải đề cập chất liệu không phải để liệt kê mà để cho thấy ngày xưa người ta có sự phân biệt rõ ràng về chất liệu, người giàu sẽ ưu tiên lụa mịn hay da tốt còn người nghèo sẽ chỉ mặc cotton hay lanh
Nhưng ngày nay, khi thời kỳ bùng nổ của quần áo chạm đỉnh của chính nó, những thành phần sống trong đó là chúng ta vẫn đang phân biệt, nhưng theo một cách khác hơn. Những bộ quần áo có thể hoàn toàn giống nhau về màu sắc, kiểu dáng nhưng rất khác nhau về cảm giác mặc. Những bộ quần áo mà người nghèo mặc ngày nay thường bí da, nóng và có mùi. Nhưng người giàu thì thường mặc chất liệu lanh, cotton hữu cơ hay lụa dệt thủ công. Có thể nói, cái tiến bộ là chúng ta đang đi một vòng tròn trở lại.
Hiểu được những điều này, tôi nhận ra, thời trang hiện đại không còn tính nguyên bản, nhưng có tính kế thừa
Ta cần học hỏi những cái cũ, nhưng có thể làm sắc sảo hơn
Nhưng bản dạng của mỗi người, được định hình không phải qua cái phong cách mà qua cái cách chúng ta thể hiện cái phong cách ấy, mới tạo nên sức hút mỗi cá nhân, hay tạo ra chính cái tôi mà chúng ta cần. Đó chính là thời trang đối với tôi