Câu nói chưa bao giờ mảy may nằm trong suy nghĩ của tôi cho đến dạo gần đây
Thật ra, tôi biết mình giống bố mẹ ở gen, ở tướng mạo, nhưng tôi chưa hề thật sự nghiêm túc cho rằng tôi giống bố và mẹ tôi ở cá tính
Bố tôi là một người gia trưởng - ông rất hay bắt ép người khác phải theo ý mình, dù giờ lớn tuổi thì ông đã đỡ hơn. Ông cũng có nhiều tật xấu khác nhưng một điều có lẽ một con khỉ như tôi học từ bố là việc không bao giờ bỏ cuộc. Ông có thể rao giảng rất nhiều về những đạo lý các thứ nhưng lạ là, ông không bao giờ nói hoặc hiếm khi nói với tôi về điều đó. Nhưng nghịch lý đó lại là điều duy nhất tôi tin là tôi giống ông - không bao giờ cho phép tôi ngừng bỏ cuộc hay dừng lại. Chính những hành động nhất quán của ông đã dạy tôi rằng sống với tinh thần không bao giờ tin vào thất bại chính là những mất mát hay những điều chưa ưng ý chỉ là một phần trong quá trình dài
Bố tôi cũng là một người quan tâm đến người khác. Đơn cử là việc ông rất yêu mẹ của ông, khi tôi quan sát bà tôi hạnh phúc khi được bố tôi lo lắng, tôi cũng muốn lo lắng cho mẹ tôi
Mẹ tôi, là một người rất biết quan tâm đến cộng đồng, mẹ tôi thích tạo ra điều tốt cho người khác để đem lại niềm vui cho mình. Mẹ tôi cảm thấy đời sống mình ý nghĩa khi mẹ tôi làm vậy.
Mẹ tôi cũng rất thích những buổi tụ họp gia đình đông đủ và khi quan sát những điều đó, tôi cảm thấy niềm hạnh phúc của mẹ trong đó, làm tôi cũng tin rằng mình cũng sẽ hạnh phúc khi làm vậy
Và tôi vẫn còn nhớ như in những buổi đi học bị đón trễ, đôi khi tôi là người cuối cùng của cuối cùng được đón về, và mỗi lần như vậy tôi đều rất buồn và đều suy nghĩ là mình sẽ không để bị thất vọng nữa nhưng tôi đều bỏ qua. Và chính những lần như vậy đã hình thành tôi biết tha thứ, biết kiên nhẫn với ai đó
Và trong sự nghiệp giảng dạy của mình, tôi truyền lại cho học sinh của mình sự tự tin và thay đổi bằng câu chuyện của tôi, truyền cho chúng tình cảm quan tâm bằng kiên nhẫn của tôi, và tôi biết đó là những hạt giống đang nảy mầm trong chính chúng để sau này chúng cũng sẽ chọn cách đối xử đó với người khác, vì chúng cảm thấy tôi hạnh phúc và chúng cũng muốn được hạnh phúc như tôi
Những điều ta quan sát trong đời ta đã dạy ta thành ta ngày hôm nay, chứ không phải những bài học đạo lý, vì đạo lý là ngôn từ, còn hành động mới là sản phẩm cuối cùng của ngôn từ ấy. Tôi đến cuối cùng, và cũng như bạn - người đọc, ta đều là những con vượn đang học từ bố mẹ, xã hội và những người xung quanh.




0 Nhận xét