Tiếng chuông điện thoại reo lên, anh nhấn nhá vài giây nhìn vào màn hình rồi mới cầm lên nhấc máy
"Dạo này anh khỏe không?"
"Ùm, Anh khỏe, Em khỏe chứ?"
"Em khỏe,..."
Và có lẽ nghe như vậy là đã đủ với Thường, sau 10 năm hơn không liên lạc với Nga
"Bao lâu rồi tụi mình mới gọi nhau ta, lâu lắm rồi ha Anh"
"Ùm, lâu lắm rồi, chắc phải 10 năm rồi..."
Và thời gian trôi qua quá lâu, nên cả hai ngập ngừng nhiều không biết nói gì
Lúc ấy, Anh còn là một cậu trai mới bị đẩy ra đường với nhiều sóng gió, và Nga cũng vậy, một cô gái ở độ tuổi 25. 
Có lẽ thời gian đã xô đổ họ ra xa nhau. 
Thường bây giờ đã khác xưa nhiều lúc hồi chia tay Nga, hay nói đúng hơn là Nga chia tay Thường
"À, công việc của Em dạo này sao rồi, vẫn ổn chứ, vẫn làm công ty cũ hả?" - Thường chủ động hỏi
"Em nghỉ rồi, Em đổi qua 2 - 3 công ty lận, cũng có đầu tư thêm vài chỗ riêng - Nga trả lời
"Oh, ra vậy, chắc Em bận lắm, nhiều việc, giữ sức khỏe nhé Em
"Trời ơi, nghe Anh quan tâm sức khỏe mà Em mừng muốn khóc, hồi đó Anh đâu có quan tâm
Một vết hẫng dừng lại giữa đó
Thường đùa nói:
"Em khỏe là được rồi, mà có việc gì mà gọi Anh hả?"
"Có gì đâu, Em nhớ nên gọi thôi"
"Vậy là mừng rồi, cả hai đều khỏe rồi, thấy Em vui vẻ vậy Anh mừng cho Em lắm"
"...."
"Hôm nào mình đi cà phê ha Anh" - Nga hỏi
Thường nói:
"Ùm, hôm nào đi"
"Vậy nhé, Em làm việc đi" - Thường chào Nga



10 năm đã trôi qua, Nga giờ là phó giám đốc của một công ty quảng cáo lớn, với nhiều kinh nghiệm trong tay bởi trầy trật tuổi trẻ, giờ Cô đã tự sống trên đôi chân mình mà không cần phụ thuộc vào ai. Và sau chia tay Thường, Nga cũng tiếp tục cho bản thân thêm vài cơ hội, vài mối tình vắt vai, nhưng mà mọi việc vẫn không thành. Giờ cô là mẹ của 1 con, với người chồng cũ của mình.
Thường cũng va vấp nhiều, nhưng Anh cũng thành công khi kinh doanh bất động sản, Anh giờ có trong tay rất nhiều bất động sản cho thuê và mua đi bán lại, cộng với kinh doanh xe ô tô mà Anh đam mê. Có lẽ giai đoạn này là giai đoạn đỉnh của cuộc đời Anh, nhưng cũng khiến Anh vô cùng bận rộn
Nhưng đó là về sự nghiệp, còn tình duyên thì sau chia tay Nga, Thường gần như đóng băng trái tim mình

Hằng ngày trôi qua của Thường là sáng mở mắt dậy, uống một tách nước ấm, đón ánh ban mai ở ban công và đi tập gym. Quả chăng, tuổi 30 cũng đã đến với anh, may mắn là lối sống tương đối ổn định của Anh khiến Anh vẫn rất phong độ. Sau đó là những giờ ở công ty hoặc gặp gỡ đối tác cần mua xe hoặc mua nhà, cũng có khi là họp hành ở công ty.
Làm chủ có cái sướng, nhưng cũng có cái khổ, là toàn thời gian trông có vẻ không bận, nhưng thật ra trong đầu anh lúc nào cũng công việc, cũng lo tới tháng trả tiền cho nhân viên hay kế hoạch tới đâu.
Có lẽ vì thế mà anh vẫn lẻ bóng, dù anh đầy sức hút ở độ tuổi như vậy
Nhưng dẫu có nhiều nhân viên trong công ty để ý hay những khách hàng của Anh, Anh vẫn không mảy mai để ý đến ai, có lẽ một phần vì công việc, và phần khác vì vết thương lòng trong anh còn quá lớn, anh không còn đủ tin tưởng ai để mở lòng mình lại, dẫu mẹ và chị anh đã cố mai mối nhiều người cho anh. Nhưng mọi việc, vẫn không thành.

Và hôm nay, nhận được cuộc gọi của Nga, tim anh như sống lại một lần nữa, những yếu đuối - những đau đớn và cả sự bồi hồi mới lạ trong anh, có lẽ đã lâu rồi anh mới cảm nhận được lại nhịp tim mình rõ đến vậy

Sau chia tay Thường, Nga đau đớn nhiều, vì dẫu sao đó cũng là mối tình 5 năm, mối tình khắc ghi trong lòng cô. Cô buồn phiền nhiều vì chia tay Thường, không phải vì không còn yêu Anh, nhưng có lẽ cô đã không còn cảm xúc nhiều với Anh. Tất cả những gì còn lại ở thời điểm đó sau chia tay là sự tội nghiệp, vì Nga biết Thường không có nhiều bạn bè để chia sẻ, Nga gần như là tất cả những gì mà Anh có
Vì thế, Nga dằn vặt và buồn phiền nhiều, nhưng bấy nhiêu không đủ để cô trở lại với Anh, cũng bởi, trong thời gian gần trước chia tay Anh, cô đã trót để có cảm xúc với người khác
Thường biết được điều đó, Anh có trách cứ và buồn phiền. Nhưng rồi, Anh cũng thôi. Anh nghĩ nếu mình tiếp tục giữ cô ấy lại thì càng khiến cô ấy khổ, vì cổ đâu còn cảm xúc với mình nên thôi, mình thà là người rời đi, chấp nhận không giữ cổ lại
Và thời gian trôi qua, cuộc gọi của Nga là sự tái liên lạc gần nhất mà hai người có với nhau
Có lẽ hai người còn nhiều thứ cần nói, nhưng không dám nói, hoặc chưa dám nói, vì thời gian đã quá lâu và những mảnh kí ức dường như thất lạc đâu đó giờ đang hiện lại rõ mồn một trong đầu cả hai

Mọi việc bẵng đi một thời gian, Thường gọi cho Nga: "Ngày mai Anh rãnh buổi chiều, Em như thế nào?"
Nga trả lời: "Để em check xem lịch của Em sao, à, ngày mai có một khách hàng dời lại cuộc hẹn, Em cũng rãnh buổi chiều, vậy mình hẹn nhau nhé"
Thường nói: "Vậy vẫn chỗ cũ nhé"
Và chỗ cũ ấy là cái quán cà phê quen thuộc mà cả hai hay hẹn nhau, nằm kế bờ sông, vắng người qua lại nhưng rất thơ mộng
Và đó cũng là nơi lần cuối cùng mà cả hai gặp nhau trước khi chia tay. Những kí ức dẫu đã 10 năm nhưng vẫn rõ như mới đây trong tâm trí 2 người
May mắn là, cái quán vẫn còn đến tận bây giờ, từ cách bài trí quán, phong cách, tên gọi và địa điểm
Ngày hẹn cũng đã đến, Thường đến quán trước đợi Nga
Vừa đi vào hàng hiên, hai hàng cây xanh hai bên, ngay trên là bảng hiệu neon và các lồng đèn đủ màu, phía trước mặt là con sông êm ả, càng ngả vàng hơn vào buổi chiều tà.
Bỗng nhiên câu chuyện cách đây 10 năm giữa Thường và Nga, chạy vụt thẳng vào tâm trí Anh.
Tại sao, Tại sao Em lừa dối Anh? - Thường chất vấn trong sự tức giận
Nga im lặng
Tại sao, Tại sao em làm vậy?
Vì, Em chịu hết nổi rồi - Nga đáp yếu ớt
- Em, Em không muốn sống trong căn nhà tối tăm đó nữa, Em không chịu đựng được những điều không tốt, Em không chịu được những cơn giận bộc phát lúc giận, lúc thương thì ngọt ngào của Anh. Em không chịu được cô đơn, Anh cứ phải đi làm bỏ mặc Em. Em không chịu được Anh vô tâm với Em và cả sự tính toán của Anh. Và cả việc con mèo qua đời, nó làm Em cảm thấy rất mệt mỏi, Em không muốn chịu đựng cuộc sống này nữa
Thường ngớ người vì anh không nhận ra Anh đã vô tâm với bạn gái của mình ra sao, để Cô ấy phải chịu đựng nhiều thứ một mình đến vậy. Anh nhận ra, Anh có lỗi rất nhiều khi để bạn gái đau khổ. 
Và sau đó tiếp tục là những buổi gặp nhau, có khi là trần tình, có khi mắng nhiết nhau, có khi là chia sẻ động viên nhau. Nhưng rồi cũng đến một buổi gặp cuối cùng ở quán mà cả hai đã hẹn trước khi thật sự chia tay 10 năm trước
Khoảng thời gian qua, Anh thực sự không hiểu, Em không thấy Anh đã thay đổi nhiều ra sao hả Nga. Anh không muốn chứng minh mình thay đổi nhiều ra sao để thuyết phục Em, nhưng đó là minh chứng cho thấy Anh là người biết thay đổi và biết cố gắng, kỉ luật bản thân ra sao, Nga - Thường còn nhớ như in lời nói đã lâu
Em hiểu, Em biết Anh còn thương Em nhiều, Anh cố gắng nhưng mà mọi việc kết thúc rồi Thường à, Anh phải hiểu chứ. Chỉ là Em không muốn tụi mình ghét nhau, Em vẫn tụi mình vẫn có thể quan tâm đời sống của nhau như những người bạn - Nga đáp
Nhưng Em biết tụi mình không phải là Bạn, và Em cũng không đối xử với Anh như một người bạn - Thường nói
Nếu Em muốn xem Anh là bạn, tại sao Em không dứt khoát, Em đi đi, và Anh chỉ là 1 người bạn bình thường của Em, tại sao bây giờ Em vẫn ở đây, Em vẫn quan tâm Anh
Vì Em tội nghiệp Anh - Nga nói
Nhưng Anh không cần sự tội nghiệp của Em, Anh cần tình yêu của Em, và thời gian quen nhau trước đó, Anh đồng ý Anh có nhiều cái sai, cái chưa đúng. Nhưng quan trọng là Anh nhận ra cái sai, Anh chấp nhận và thay đổi nó. Đến bây giờ, khoảng thời gian vài tháng qua tụi mình xa nhau, để Em và Anh nhìn nhận lại. Em không thấy tụi mình vẫn cần nhau sao? - Thường trần tình
Nga: Em...
Anh nói tiếp: Anh biết Em còn nghĩ về quá khứ nhiều, còn nghĩ về sự hối hận khi Em bỏ đi, nhưng Nga à, Em không có sai, lúc đó tụi mình không thể ở bên nhau nữa, Anh đồng ý là vậy. Nhưng cuộc đời này phải tiếp diễn, và quan trọng là tụi mình cho nhau thấy được sự thay đổi.
Nga lặng thinh. Thường thấy vậy khi nhìn vào mắt Nga và tiếp tục:
"Có những người đàn ông họ chỉ biết đổ lỗi cho người phụ nữ khi người phụ nữ rời đi và không thay đổi, Anh đúng là có trách, nhưng đó là những cảm xúc tức giận ban đầu, khi nghe Em thổ lộ về những cảm xúc của Em, Anh hiểu Anh sai nhiều, và Anh sửa sai. Và Anh đã buông bỏ quá khứ rồi. Nhưng Anh nghĩ mối tình của mình nó không dừng lại như vậy. Mà Anh nghĩ nó giống một giai đoạn mà mình yêu nhau, rồi ngưng để nhìn lại, rồi thay đổi tật xấu của bản thân vì đối phương, cho nhau cơ hội 1 lần nữa. Vì đối với Anh, quan trọng không phải là tình yêu, vì yêu nó dễ lắm, mà bên nhau, hi sinh vì nhau mới khó
Nga đáp: "Em biết, nhưng mà Em thương người khác rồi, Anh biết mà"
Thường im lặng và chỉ nói nhẹ nhàng: Nên Anh sẽ là người lùi bước lại, Anh chỉ muốn Em hiểu, Anh đã cố gắng hết sức cho mối tình của tụi mình, Anh chỉ trách Em một điều thôi, là đã không cho mối quan hệ này thêm cơ hội thứ hai.
Và đó là những lời cuối cùng cả hai dành cho nhau
...
Đến bây giờ, cuộc gặp ấy vẫn bám lấy Anh, như kim chỉ nam đẩy Anh về phía trước nhưng cũng đồng thời giữ lấy Anh ở quá khứ. Anh vẫn trăn trở, vì một ý niệm về hạnh phúc của riêng Anh.
Bố mẹ Anh không hạnh phúc nên rời xa nhau, nhưng không vì vậy mà Anh tin rằng mình được phép tự do hay thoải mái mà ngược lại, Anh tin rằng mình rất cẩn trọng khi yêu, Anh không dễ mở lòng, nhưng khi đã mở lòng, Anh yêu họ không chỉ bằng con tim mà còn bằng lí trí và trách nhiệm của một người đàn ông. Và Anh cũng trách bản thân nhiều vì những sai lầm tuổi trẻ, nhưng ai trẻ mà lại không sai, ngay cả sau này cũng vậy, chúng ta vẫn tiếp tục sai, chỉ là, chúng ta cho cơ hội để nhìn nhận lại. Anh cũng biết điều đấy
Và Anh cũng cảm thấy đau đớn về ý niệm về hạnh phúc trong tình yêu của Anh và Nga khác nhau, đối với Nga hạnh phúc trong tình yêu là hạnh phúc lãng mạn và khi nó đã kết thúc, Nga tin rằng mình nên đi tìm một hạnh phúc mới.
Và khi hiểu ra điều đó, Thường đau lòng nhiều, và một phần trong Anh tin rằng, đáng lẽ ngay từ đầu, Anh và Nga không nên đến với nhau.
Nhưng Anh cũng biết, nếu không có Nga và Nga rời bỏ Anh, Anh sẽ không thể trưởng thành đến như hôm nay.
Cô đã từng động lực của Anh. Vì thế những ngày tháng tiếp tục sau này mà Anh thành công là vì Anh tin rằng mình đang cố gắng vì hình bóng của Nga

Ngồi xuống bàn, Anh nhìn xa xăm về cái phà phía trước, những đàn chim bay và tiếng kêu của chúng, mặt trời chiều tà dần ủng đỏ như cục than sắp nguội. 
Hôm nay Anh uống gì ạ? - Cô nhân viên hỏi
Anh vẫn như cũ ha Em - Thường trả lời
Dạ, vậy vẫn là trà ô long không đường, mà hôm nay hình như Anh hẹn ai nữa hả, bình thường Anh chọn bàn đơn mà, hôm nay lại chọn bàn đôi - Cô nhân viên bàn lém lỉnh hỏi
Thường cười mỉm và gật đầu

Thì ra Thường vẫn hay ngồi ở quán này, kể cả khi không còn Nga, Anh vẫn tới lui để khắc khoải về những kỉ niệm cũ, để nhung nhớ về những hình bóng, và cũng vì điều đó đã vô tình giữ Anh lại trong quá khứ, một quá khứ mà Anh không muốn - hay không thể quên đi
Và hôm nay thì khác, Anh cũng tới đây ngồi, nhưng sẽ gặp lại một người mà Anh cho là, cố nhân của mình.
Anh - Nga reo lên
Thường quay đầu lại nhìn, vẫn hình bóng ấy, vẫn dáng vẻ ấy, vẫn làm Anh xao xuyến
Nga tiến lại gần cùng với nụ cười của mình, Thường đứng lên mở ghế cho cô, cả hai chạm vào mắt nhau.

Em xin lỗi, tại vì kẹt xe quá, nên Em đến hơi muộn hơn chút, Anh đợi Em có lâu không?

Không sao, Anh cũng chỉ ngồi thôi, Anh gọi cho nước cho Em luôn rồi, vẫn là trà sen với củ năng phải không?

Nga không nói gì, mà chỉ nhìn Anh

Tới giờ tụi mình vẫn vậy ha, ý Em là, vẫn thoải mái như vậy, dù lâu rồi. Và Anh vẫn vậy, nhưng mà nhìn chững chạc hơn

Thường gật gật tán đồng

Cuộc sống Em, vẫn ok chứ?

Nếu ok thì Em có hẹn Anh ra không?

Thường không nói gì, để Nga nói tiếp

Dạo này công việc Em nhiều quá, nhiều đến nỗi Em quên mất mình là ai, và Em cũng không biết mình phải nói chuyện với ai - Nga vừa nói vừa nhìn xuống 

Thường để ý đến điều đó, Anh vẫn im lặng nhìn Cô

Vô tình, cách đây 1 tuần thì Em nghe một người quen nhắc về Anh....kỉ niệm của tụi mình nó tràn về, làm Em nghĩ nhiều về nó 

Thường thở dài 1 cái thể hiện một điều gì không rõ ràng

Còn Anh sao, cuộc sống Anh dạo này ổn không?

Anh ổn, vẫn làm việc thôi, cuộc sống rồi nhân viên rồi khách hàng, bố Anh vẫn khỏe, Chị Anh thì vẫn vậy còn mẹ Anh thì...

Nói đến đây thì Thường im lặng, Nga hiểu điều đó

Dù sao thì cuộc sống mình vẫn phải tiếp tục mà đúng không? - Thường vừa nói vừa nhìn Nga

Và có vẻ Anh vẫn giấu kín cảm xúc của mình, Anh đã quá quen với việc đó
Nga thì khác, có gì thì Cô sẽ kể, kể hết ra cho Anh hiểu, vì tính Nga vốn bộc trực

Cả hai im lặng một hồi thì Nga nói: "Vợ Anh thì sao, cổ có lo cho Anh nhiều không?"

Thường nhìn Nga và hỏi:"Cổ vẫn ổn, Cổ vẫn quan tâm Anh đều" - Anh vừa nói vừa cười nhẹ
Nga có một chút nhắn mày:"Vậy hả, vậy là Anh hạnh phúc hơn Em rồi"

Tính Nga đến giờ vẫn vậy, vẫn quan tâm cảm xúc của mình nhiều hơn và vẫn hay hỏi những câu hỏi mà Cô vốn dĩ đã tự có kết luận, tự có sự thật mà mình tin vào

Nga tiếp tục:"Con bé Thu nhà Em nó dạo này ương ương lắm, đến tuổi dậy thì hay sao đó, nó cứ lúc lạnh lúc nhạt"

Em đã cố gắng chia sẻ với con chưa? - Thường hỏi

Em đã cố rồi, nhưng mà, nó không chịu nói, nhất quyết không nói là không nói, Em cũng bó tay 

Vậy Em để mặc nó hay sao?

Tạm thời là vậy, Anh có cách nào, Anh trị nó giúp Em đi

Sao một người có gia đình lại đi hỏi một người chưa có gia đình vậy, đáng lẽ Em phải kinh nghiệm nhiều hơn Anh chứ?

Không phải Anh nói Anh có vợ sao?

Em cũng biết là khi Anh không nói thật, Anh sẽ cười mỉm mà

Tới giờ, Nga vẫn chưa hiểu Thường như cách mà Anh hiểu Cô

Em áp lực nhiều, Em mệt lắm - Cô nhìn Thường
Ánh mắt họ vô tình chạm nhau, và đã lâu rồi, Anh mới cảm giác, Nga muốn dựa vào Anh một lần nữa, hay nói đúng hơn, Cô muốn xin phép Anh cho Cô dựa vào Anh một lần nữa

Hẳn là Em rất mệt, Anh hiểu, có gì buồn thì Em cứ kể, Anh sẽ nghe - Thường quan tâm một cách nhẹ nhàng

Anh nói chuyện giống như AI trên mạng vậy đó, Em muốn Anh quan tâm bằng hành động 

Hành động như thế nào?

Mình đi biển đi, lâu lắm rồi, Em không được đi biển

Thường quay đi chỗ khác, đắn đo nhiều vì không biết mình có nên làm vậy không, vì dẫu sao Nga giờ cũng là người đã có gia đình, nếu Anh làm vậy thì có phải không?

Anh không đi với Em cũng được, chỉ là hai mẹ Em lâu lắm rồi không được đi biển, kể từ hồi li dị ba nó

Dường như Nga hiểu được suy nghĩ bên trong của Thường, vì Cô biết Anh là người rất đạo đức

Để Anh suy nghĩ - Thường nhìn Nga

Anh lúc nào cũng suy nghĩ, cũng suy nghĩ, hồi xưa Em bỏ Anh cũng vì vậy, vì Anh ra quyết định quá lâu, Anh nhàm chán nên Em mới bỏ đi đó - Nga trách

Ùm, vậy Mình đi biển - Thường đáp ngắn gọn, có vẻ lời trách của Nga đã tác động lên Anh, hay nói đúng hơn, có vẻ như Nga luôn có ảnh hưởng lên Anh, theo cách này hay cách khác, và dù Anh có cố, cũng không thể ngăn cản điều đó

....

Nga đi dọc khắp bờ biển như một cô thiếu nữ mới lớn, lâu lắm rồi Cô mới được tung tăng như vậy, lâu lắm rồi Cô mới được tự do trở về với bản chất cô gái tự do của mình, chứ không phải những ràng buộc về con cái hay chức vụ, công việc.
Thường từ phía sau nhìn ngắm dáng vẻ Cô, Anh cười mỉm
Và mỗi lần Anh cười mỉm, là Anh đang hạnh phúc
Nga quay lại kéo tay Thường đi theo, nhanh đến nỗi bay mất cái nón phớt trắng xuống làn cát vàng um, còn mịn.
Kệ nó đi, chạy với Em, đi thật xa, nơi nào chỉ có 2 đứa mình thôi - Nga hét lên
Và cả hai đã chạy dọc cả bờ biển, nằm thong dong, chơi đùa với nước. Thường luôn muốn làm Cô hạnh phúc, luôn muốn làm Cô cười, và có vẻ Anh đã thỏa mãn được điều đó.
Nằm trên bãi cát, Nga quay sang Thường và nói:"Em mệt quá, hôm nay, lâu lắm rồi, Em mới vận động nhiều như vậy"
Thường tựa người mình trên khuỷa tay, chống trên cát và quay lên phía Nga: "Em hạnh phúc là được"
Nga nhìn ngắm Thường thật kĩ
Anh cũng làm vậy với Cô
"Em, Em không biết đây là cảm xúc bộc phát hay là những nung nấu đã chôn giấu lâu năm, nhưng khoảnh khắc Em biết Anh còn độc thân, Em ân hận rất nhiều, Em luôn nghĩ về Anh rất nhiều, Thường"

"Anh cũng vậy, Anh luôn nghĩ về Em, về chúng ta, về những điều mình chưa thể cùng nhau làm được"

Và cả hai im lặng một hồi mà vẫn nhìn nhau, rồi cả hai cùng lên tiếng, lấn át tiếng nhau
"Em nói trước đi"

"Thôi, Anh nói trước đi"

"Hay là cả hai đứa cùng nói?"

Và khoảnh khắc đó, họ đã thì thầm điều gì đó với nhau, và có lẽ đó là sự riêng tư mà họ dành cho nhau mà tôi sẽ giữ kín cho họ.

"Tình yêu là một khoảnh khắc mà ta muốn lưu giữ lại, mãi mãi, mãi mãi ở trong tâm trí ta"

Written by Thien
18.12.2025