Có những ngày tôi cảm nhận rằng , không biết về già mình sẽ như thế nào ? Liệu mình có khôn ngoan , thông tuệ và có thể luyên thuyên về những chuyến hành trình của cuộc đời mình cho con cháu nghe không nhỉ , dĩ nhiên là sẽ thêm thắt một chút gia vị hư cấu để khiến câu chuyện thú vị hơn.
Tôi nghĩ về những năm tuổi già sau này của mình , liệu mình có cảm thấy chưa trải nghiệm đủ không nhỉ ? Liệu tôi có tự tin và cảm thấy mãn nguyện về chuyến hành trình và những lựa chọn mà mình đã có trong đời không ? Những cô gái , những người phụ nữ đến bên đời tôi , liệu có đủ để cho tôi sự thỏa mãn không ? Con tàu sự nghiệp chất đầy những mong muốn tôi liệu có thật sự to lớn như tôi nghĩ ? Giá trị đạo đức tôi cho là đúng bây giờ , lúc già liệu có thay đổi ?


Tôi tin rằng quá trình sống là quá trình để mình học cách cởi mở tâm trí của mình ra hơn , tôi đã từng là người vô cùng định kiến bởi những trải nghiệm trong lăng kinh nhỏ nhoi của mình , tôi phán xét tất cả những thứ không giống với trải nghiệm của mình và đồng cảm với những thứ tương tự mình. Giờ tôi mới nhận ra , những điều tương tự sẽ khiến cuộc sống dễ dàng hơn đồng thời mình cũng cần học cách khác đi và cởi mở hơn với những giá trị không tương đồng. Một ví dụ cụ thể , cô gái tôi yêu từng thổ lộ rằng cô ấy là người sẽ quên rất nhanh sau khi chia tay , tôi cảm thấy vô cùng bất ngờ và không vui khi nghe sự thổ lộ đó ban đầu , ngẫm lại tôi nghĩ rằng , tôi lật ngược lại vấn đề , điều gì khiến mình quên đi tình yêu đó và điều gì khiến mình phải nhớ nó , tôi thấy sự vô lí của mình đến từ những định kiến rằng yêu thật sự sẽ không quên nhanh như vậy , trong khi chưa kịp lắng nghe những góc nhìn khác trong cuộc sống. Tôi học cách cởi mở ra và thấy , thế giới thật rộng lớn , tôi cũng là một gã bình thường , thật nhỏ bé , học cách yêu một người , trưởng thành , có nước mắt , sự giận dữ , những điều vui vẻ và những khoảng lặng , tôi thấy mình không thể kiểm soát những điều mình không thể kiểm soát và người khôn ngoan không cố làm điều đó , người khôn ngoan sẽ kiểm soát phản ứng của họ trước những điều họ không thể kiểm soát , vì thế sau này , một ngày nếu những người yêu thương xung quanh mình rời bỏ tôi mà đi , tôi đau đớn và buồn rầu chứ , chỉ là , tôi buộc phải chấp nhận , mình là một cá thể và nếu một cá thể không còn tìm thấy niềm vui khi ở cạnh một cá thể nữa hoặc họ không thể ở lại vì lí do nào đó , mình buộc phải để họ ra đi và chấp nhận chúng như sự thật rằng mình cũng là một con người có tâm tính tầm thường và dễ tổn thương. Suy cho cùng , tôi có thể rời bỏ cô gái và cô gái cũng có ra đi như cách chúng tôi đã tự nguyện đến với nhau. Tôi là một con người nhỏ bé , sẽ già đi , tôi biết và tôi sẽ cởi mở hơn mỗi ngày. Đồng hành cùng nhé.