Quả bom nổ chậm từ trận cãi nhau tối qua với bạn trai vẫn còn đó , Quyên mệt mỏi lê thân mình đến văn phòng. Tiếng chuông reo , Quyên biết chắc nó đến từ giám đốc dự án. Mắt đảo chậm , quơ đại vài quyển ghi chú và ghì mình đến phòng giám đốc.
Tại sao cái nhiệm vụ đơn giản mà liên lạc cho được với cô quản lý Phương bên đối tác mà em làm vẫn không được vậy Quyên ? - Giám đốc vừa nhăn mặt vừa hỏi
Cô im lặng.


Em trả lời cho anh biết đi Quyên , em thừa biết dự án lần này không chỉ liên quan đến team anh em mình mà còn liên đới đến cả công ty , còn cả bộ mặt và uy tín nữa , em tính dùm anh được không Quyên - Giám đốc sài sễ và chỉ mặt sự lười biếng của cô
Đôi mắt bây giờ từ dưới sàn va chạm với anh giám đốc , cô nói :
Rốt cuộc thì anh muốn gì , cái nhiệm vụ đó vốn dĩ không phải của cô , nó là của anh , do anh làm không được , anh đưa cho tôi , bản thân tôi đã vừa phải lo cho dự án trước chưa hoàn thành , còn cả đống nhân sự mới cần phải được chỉ bảo rồi đủ thứ hầm bà lầm , phải khao luôn cả cái dự án này , anh tưởng tôi sướng lắm hả ? - Quyên rít giọng thật cao và lớn 
Anh thì hay lắm , giám đốc , anh lúc nào mà chẳng chỉ đạo giỏi , mà anh chỉ giỏi mỗi cái môn chỉ đạo , còn lâu la của anh , anh có biết họ đang làm gì không , anh có biết tôi đang làm những gì , phải chịu những gì không ?
Bộ anh tưởng mời bà Phương về dễ lắm hả , bả là giám khảo của cuộc thi chấm điểm năm nay , theo nguyên tắc là bả không thể tham gia bên thứ 3 cho mình được , anh giao cho tôi một nhiệm vụ bất khả mà anh nói là đơn giản hả ? - Quyên chất vấn lại giám đốc
Câu chuyện có lẽ dừng ở đây , sau đó thì tôi tin là bạn cũng biết , Quyên nộp đơn thôi việc , và dĩ nhiên giám đốc kí giấy duyệt còn nhanh hơn cả món burger được phục vụ trong KFC.
Quay lại chủ đề chính mà tôi muốn viết , cảm xúc của chúng ta , giống như một quả bóng , càng được bơm đầy , chúng sẽ càng dễ bùng phát to hơn.
Nếu bạn thuộc tuýp người ăn to nói lớn , có gì nói đó và dễ bộc phát , tôi đoán bạn thường không có cảm xúc mạnh còn đối với những ai thuộc tuýp người ưa sự nín nhịn thì bạn dù ít có những cảm xúc hằng ngày , mỗi lần bạn giận , đó đều là những cơn thịnh nộ ít ai dám phản kháng.
Tôi vẫn còn nhớ bản thân mình đã giận và hành xử mất khôn thế nào với cậu bạn hồi cấp 2 sau khi cậu ấy trêu chọc tôi nhiều lần trong lúc tôi im lặng , dù không thể mô tả chi tiết , tôi tin bạn có thể tưởng tượng.
Cảm xúc của chúng ta giống như con thỏ , bạn càng cố kiếm chúng , chúng sẽ càng núp kĩ hơn và khi bạn cố giấu mình khỏi chúng , chúng sẽ tìm cho ra bạn , và cuộc chiến ấy , con thỏ cảm xúc sẽ luôn là người muốn chiến thắng và chiến thắng.
Và con thỏ ấy đồng thời cũng là một mụ phù thủy , tìm được bạn , chúng sẽ bỏ bạn vào một lò lửa , bỏ vào các gia vị cảm xúc , bạn sẽ hóa thành bà điên.
Như tôi đã nói , cảm xúc là không thể tránh khỏi , càng đi xa khỏi chúng , chúng sẽ càng ở trong bạn mạnh mẽ hơn , vì thế , thay vì nín nhịn cảm xúc , hãy học cách bày tỏ cảm xúc và suy nghĩ của mình một cách văn minh hơn nhé.

Bài viết thuộc tác quyền của Trần Duy Thiện
Nếu muốn sao chép bài viết , vui lòng liên hệ tác giả hoặc đính kèm tên trước khi đăng bài.
Please ask for the permission if you want to copy my post
Email : thien.tran.peter@gmail.com