Bạn hẳn đã thấy đứa trẻ trong trẻo ở bức tranh ngay trên , đúng , cậu ta là nhân vật chính trong tiêu đề , không phải tôi.
Những năm tháng còn học ở mẫu giáo , đúng như bạn nghĩ , tôi rất nhút nhát. Đó cũng là lí do tôi không dám nói gì với cô giáo hay các bạn cùng lớp rằng mình cảm thấy có thứ muốn " thải " ra ngoài ngay trong giờ thể dục của lớp. Tôi còn nhớ như in giờ học ấy , lớp học rộng khoảng 5 cánh tay sải có thể chứa hai mươi đến hai mươi lăm đứa nhóc cỡ tôi , có quạt thay vì máy lạnh hiện đại như ngày nay , dù vậy , lớp học được thiết kế rất khít. Câu chuyện bắt đầu...
Tôi còn nhớ ngày hôm ấy trước khi đi học , ngoài việc nhét đầy tôi bằng bữa sáng ở nhà , sau đó còn bỏ thêm vài thứ ăn vặt vào cặp táp cùng với buổi trưa ở phía trước chờ tôi. Sau giờ ăn trưa , dĩ nhiên là đã ăn vặt , thức dậy , tự xếp lại nệm gối , tôi bước vào lớp học thể dục. Với sự hăng hái của mình , dĩ nhiên tôi tình nguyện là người tập mẫu các động tác hôm trước cho các bạn xem , dừng ở đây.
Bạn có biết cách nhận biết sự thay đổi của một người năng động là như thế nào không ? Đúng , đó là khi bạn thấy họ không còn năng động nữa , hay tạm thời không năng động. Và đúng , tôi tạm thời không năng động.
Khoảng khắc vừa bước lên phía trước các bạn , một cậu ếch gọi tôi từ bên trong , tiếng sục sôi , òng ọc khuấy động chiếc bụng , từ từ lan lên mặt và rồi đầu cổ. Bạn có thể tưởng tượng một gương mặt năng động tắt dần đi vẻ tươi tỉnh rồi đấy , tôi tập đại ậm ừ cho xong rồi về vị trí của mình. Từ đây,...
Cuộc chiến âm ỉ cứ kéo dài cho đến khi gần đến đích , Tôi không nói với những bạn bên cạnh , dĩ nhiên , càng không phải cô giáo. 
Và rồi , tôi ị.
Nếu bạn hỏi tôi vì sao tôi lại không xin phép cô giáo để đi vệ sinh hay thổ lộ với các bạn của mình , tôi là mẫu người nhút nhát mỗi khi cảm giác bản thân mình vi phạm hay không giống những người còn lại ở điều gì đó , vì vốn dĩ bản thân tôi đã quá khác biệt với những đứa trẻ còn lại. Và vì thế , tôi im lặng. Mà bạn biết không , thói quen ấy vẫn âm ỉ ở bên tôi những ngày trưởng thành bây giờ , đôi khi trồi lên.
Thì như những gì bạn tưởng tượng , mùi hôi bắt đầu nồng và lan khắp phòng , cô giáo cùng các bạn tự hỏi mùi hôi từ đâu. Sục soạt những nơi xung quanh trong phòng và rồi cô giáo biết là tôi. Được cách ly khỏi các bạn , tôi được đưa cô giáo vệ sinh sạch , gọi điện cho bố mẹ , đón tôi về nhà. Hôm đấy tôi được thưởng một quyển truyện Doraemon mới ra và vài món đồ chơi mới , tôi nhớ mang máng. 
Quay trở lại câu chuyện chính , điều tôi muốn truyền tải không phải là việc tôi ị đùn ( dù đã là con nít lớn ) , tôi nói về thói quen nhút nhát đã nuôi dạy mình trưởng thành như thế nào. Chính những khoảng khắc " xí hổ " đó , cộng với sự khác biệt của tôi , đã biến và giúp tôi hiểu chính mình là ai khi dần lớn lên , dù bây giờ , sự nhút nhát , e khẽ ấy vẫn đôi khi sục sùi , tôi biết , nó là một phần trong tôi.

Bài viết thuộc tác quyền của Trần Duy Thiện
Nếu muốn sao chép bài viết , vui lòng liên hệ tác giả hoặc đính kèm tên trước khi đăng bài.
Please ask for the permission if you want to copy my post
Email : thien.tran.peter@gmail.com