Cảm xúc thật sự là gì? Tôi tự hỏi?
Nó là cái tôi, cái bản ngã bên trong hay nó là tôi?
Trước đây tôi sẽ vô tình cho rằng đó là tôi, và tôi giống như người đại diện của nó, được nó trả lương để làm bất kì điều gì, đến một lúc tôi vô hình cho rằng tôi chính là nó
Nhưng tôi biết, tôi là chủ, nó là đày tớ
Nó phục vụ cho tôi, chứ không phải ngược lại
Bạn gái cũ tôi trách tôi là lúc giận lúc vui, tôi biết cổ nói đúng lúc đó, nhưng không làm sao, hoặc chưa làm sao điều chỉnh được
Vì chính cổ cũng có ổn đâu, và khi hai người không ổn mà đụng nhau thì sẽ tan
Cảm xúc là những rung động phản ứng của ta với thế giới qua lăng kính định kiến, văn hóa, xã hội, bản thể
Nên cảm xúc nó như một đứa con mới lớn
Việc nó vui, đôi khi nó quay sang la làng, buồn thật ra là bình thường
Nhưng ta là bậc phụ huynh, ta phải dạy cho cảm xúc rằng, con được quyền thể hiện nhưng không được kiểm soát ta
Ta sẽ nuôi dưỡng con tốt hơn, ta sẽ bảo vệ con và cho phép con được phép buồn, vui. Nhưng con không được dùng nó để làm người khác tổn thương. Đó không phải là điều tốt
Và khi có cảm xúc, tôi tập tách ra nhìn chính mình ở định dạng góc nhìn thứ 3, giống như khán giả, để trung lập
Và nhìn nhận như vậy, ta sẽ thấy có cảm xúc không sai, mà việc thể hiện ra tùy tiện, bộc phát mới là chưa đúng
Và việc sống quá thẳng thắn với xúc cảm hay thoải mái cái miệng của mình, cũng là một dạng ích kỷ
Và nó không chỉ là ích kỷ với người khác, mà còn là ích kỷ với bản thân
Cảm xúc suy cho cùng, là một phần trong cơ thể, nhưng nó không đại diện cho ta.