Đã có ai có cảm giác này chưa nhỉ , bạn xúng xính quần áo để chuẩn bị đến một bữa tiệc với mong cầu sẽ thật vui ở đó và khi bạn đến thì dù quả thật là cũng âm nhạc và không khí sôi động đó , bạn không cảm thấy được trái tim mình thuộc về nơi đấy. Bạn đến một quảng trường đầy người mà vẫn chỉ thấy bản thân có một mình , bạn nhận những lời quan tâm với những từ ngữ rất đẹp nhưng thiếu vắng đi một thứ - cái hồn.


Cái hồn có lẽ là thứ hiếm hoi trong cuộc sống thành thị nơi tôi lớn lên , thứ mà tôi luôn khao khát mong muốn nhận từ bố mẹ của mình dù chưa bao giờ nhận được chúng , còn là thứ mà tôi cứ lao vào rất nhiều cuộc tình chỉ để mong mỏi tìm được đôi chút. Tôi khao khát chúng , dù không biết với ai , với tôi , tôi cần chúng. Không nhiều quá mà cũng không ít quá. Giống như việc thức dậy sớm , ra ban công cùng với tách trà chưa nguội , việc chờ đợi nắng lên là một hành động không quá dài , không nên quá dài thì đúng hơn vì nếu chờ quá lâu sẽ khiến ta mỏi mệt còn lên quá nhanh thì ta sẽ không kịp thời gian thưởng thức cái không khí lành lạnh sương sớm , tiếng chim hót và tiết trời ấm dần theo thời gian. Cuộc sống cũng vậy. 
Vì thế khi thiếu đi cái hồn mà tôi cần , từ việc cảm nhận hơi thở của mình khi chạy bộ hay đạp xe , thiếu đi cái hồn trong việc ngắm sương sớm , thiếu đi trọng lượng trong ánh mắt mà tôi trao đến người tôi yêu hay thiếu đi sự sâu lắng cần có trong những quyết định mình đưa ra.
Vì khi tôi quá vội vàng trong việc đón bình minh , không phải là cảm giác thưởng thức thực tại mà là làm vội như một lịch trình , đó là khi tôi thiếu vắng đi cái hồn. Khi tôi nhìn vào ánh mắt của một người chỉ để tán tỉnh hay gây chú ý đến người đó , tôi không quan sát vẻ đẹp thực sự trong ánh mắt ấy , tôi thiếu đi cái hồn. Khi tôi trao đi những lời yêu thương , tôi không cảm nhận thực sự như vậy , tôi thiếu đi , cái hồn. Và cũng có những lúc khi tôi mong mỏi nói ra những chia sẻ của mình , khao khát truyền tải ý tứ và trái tim của mình với những trải nghiệm của riêng mình mà tôi sợ rằng bài học hay suy nghĩ đó có thể không phải là mẫu số chung , tôi chỉnh sửa chúng , lúc đó , tôi thiếu đi thứ quan trọng nhất , cái hồn.
Còn khó khăn hơn nữa trong những thời khắc phải quyết định những lựa chọn dành cho chính mình hay số đông , tôi tự hỏi , quyết định nào sẽ mang cái hồn nhiều hơn ?
Mỗi người sẽ tự có câu trả lời của mình , riêng tôi , cuộc sống sẽ ngã nghiêng , lòng người sẽ đổi thay , thời đại sẽ dịch chuyển , cảm xúc sẽ chay lì , những câu chuyện cười sẽ không còn vui như trước và con tàu trái tim dù lạc lối đi bao xa , tôi tin chắc , nó vẫn sẽ tìm đường trở về với đất liền yên ả.
From Thien

Nguồn ảnh : LoveandTreasure

Bài viết thuộc sở hữu của Trần Duy Thiện
Nếu muốn sao chép bài viết , vui lòng liên hệ tác giả hoặc đính kèm tên trước khi đăng bài.
Please ask for the permission if you want to copy my post
Email : thien.tran.peter@gmail.com